Copy lại để nó xóa thì mình dán thôi.

Trời ơi, Du Lìn “edit” hay dã man luôn ấy! Ăn cắp bản edit của người ta rồi ngồi replace họ Thẩm họ Tần thành họ Vương chắc “cực khổ” ghê luôn ấy! Đổi tên tác phẩm của người ta hay cực kỳ luôn ấy! Nào là Tuyệt mỹ công tử nha, nào là Hoa yêu công tử nha! Trời đất ơi bộ phục quá đi, đổi thành tên hay quá đi! Đó giờ mình thấy chuyển ver khốn nạn một chút thôi, nhưng nhờ có Du Lìn mà mình biết chuyển ver nó khốn nạn tội trời đến mức chịu không nổi luôn ấy, chắc Du Lìn sống phải chín kiếp rồi nên da mặt mới dày như vậy mới làm như vậy được a, chứ nói Du Lìn mới sống chưa hết một kiếp người là mình nhất định không tin đâu á.

Đọc comment của Du Lìn mình thật sự là rất…nghẹn ngào nha, nào là ” với lại tôi edit chưa được tốt lắm” nè, nào là “truyện này vốn dĩ viết rất tốt rồi chị không phải edit nhiều lắm. nhưng phần sau viết chưa hay nên chị phải edit nhiều hơn..” nè, nào là “mấy chương cuối t làm không kĩ lắm” nè… Trời ơi mình đọc mà mình thương tấm thân cực khổ của Du Lìn lắm luôn ấy. Bạn Mĩ Ngân ngồi trans từng chữ từ bản tiếng Trung, bạn Spum ngồi suy nghĩ edit gõ ra từng chữ chắc cũng không cực khổ bằng Du Lìn mở bản word ra rồi replace mấy cái tên đâu ha…

 

Vô ý tình thâm – Chương 4

CHƯƠNG 4

Edit: OnlyU

Lạc Mân lắc lắc nhè nhẹ chân chơi đùa với Husky, Thẩm Thời Trạm để bọn họ ở lại vườn hoa chơi còn mình thì trở về thư phòng làm việc.

Thẩm Thời Trạm mới vừa đi, nụ cười trên mặt Lạc Mân lập tức tan biến, thay vào đó là bộ dạng uể oải không vui. Cậu dừng lắc chân qua lại, Husky dường như cảm nhận được tâm tình của Lạc Mân rất kém nên cũng nằm im bên chân cậu.

Đèn trần trong thư phòng rất sáng, lộ vẻ trống trải và vắng lặng. Thẩm Thời Trạm không ngồi ở nơi làm việc thường ngày của hắn mà đến chỗ Lạc Mân hay ngồi.

Trên tấm chiếu tatami bọc vải bố để rải rác vài tập của bộ truyện tranh “Hạ mục hữu nhân trướng” Lạc Mân hay đọc và mấy cái gối dựa màu sắc sặc sỡ.

Thẩm Thời Trạm tiện tay lấy một cái gối ôm vào ngực, lật tới trang Lạc Mân đang xem.

Thói quen đọc sách của Lạc Mân không tốt, Thẩm Thời Trạm mua thẻ đánh dấu trang cậu cũng lười dùng, thường hay gấp trang sách lại làm dấu.

Truyện tranh mỏng thì không sao, chứ sách giáo khoa của Lạc Mân dùng chưa đến một học kỳ đều trở nên dầy cộm.

Thẩm Thời Trạm nhìn ra Lạc Mân có tâm sự, nhưng cũng biết cậu không muốn nói với hắn. Thẩm Thời Trạm nhìn cậu lơ đãng lộ ra biểu tình khổ sở đau lòng làm câu hỏi cứ muốn bật ra khỏi miệng, lại sợ vì mình gấp gáp quá làm Lạc Mân đau lòng.

Thẩm Thời Trạm tự nhắc nhở mình, Lạc Mân tuy rằng còn nhỏ nhưng cũng là một người trưởng thành rồi. Có nhiều việc cậu cần tự mình giải quyết, nhúng tay quá nhiều khó tránh khỏi làm cậu phản cảm.

Lão Chu nhìn thấy Lạc Mân ngồi im lặng, bất động thanh sắc đến gần nói:

“Tiểu thiếu gia, thiếu gia đi lên phòng vẫn chưa uống nước, làm phiền cậu mang lên.”

Lạc Mân luống cuống tay chân nhận cái khay, bên trong là tách cà phê thượng hạng cùng một tách trà sữa.

Lão Chu đi phía sau giả vờ giúp đỡ, ông cũng rất khẩn trương. Có lòng giúp Lạc Mân một chút, rồi lại sợ Lạc Mân bị nóng thật thì Thẩm Thời Trạm sẽ bùng nổ.

Lạc Mân gõ gõ cửa rồi đẩy cánh cửa khép hờ ra, thấy Thẩm Thời Trạm ngồi ở chỗ của mình thì hơi ngẩn người, sau đó đi đến chỗ Thẩm Thời Trạm.

Thẩm Thời Trạm đang suy nghĩ về việc kia, thấy Lạc Mân bưng cái khay liền cau mày nói:

“Sao lại để em mang lên?”

Lạc Mân không trả lời, chỉ mím môi cười nhìn hắn.

Lão Chu thấy thế đóng cửa thư phòng lại rồi đi xuống lầu, dặn dò những người khác không ai được đi lên.

Thẩm Thời Trạm nhận cái khay để lên bàn nhỏ, nhét cái gối ra sau lưng ngồi dựa vào rồi ôm Lạc Mân kéo cậu ngồi xuống trên đùi của mình.

Lạc Mân duỗi tay cầm quyền truyện tranh Thẩm Thời Trạm vừa mới xem, hỏi:

“Đẹp không?”

“Không đẹp bằng em.”

Khác với dự đoán của Thẩm Thời Trạm, Lạc Mân không trầm mặc trái lại lầm bầm nói:

“Em là người đẹp nhất.”

Nói xong lại do dự quay qua hỏi Thẩm Thời Trạm: “Đúng không?”

Thẩm Thời Trạm nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy của cậu, nói:

“Đúng, em là đẹp nhất.”

Lạc Mân không có ý định buông tha, nói tiếp:

“Không đúng, nhìn anh đẹp hơn em.”

Lạc Mân tiện tay ném quyển sách sang một bên, ôm lấy cổ của Thẩm Thời Trạm cọ cọ lên cằm hắn, sau đó lại vùi đầu vào hõm cổ của Thẩm Thời Trạm, tiếp tục hỏi:

“Thẩm Thời Trạm, em có tốt không?”

Nếu là bình thường thì Thẩm Thời Trạm nhất định sẽ đùa giỡn Lạc Mân một phen, sau đó đè cậu xuống làm một trận.

Nhưng lúc này cậu đang run rẩy nằm trong ngực của hắn, cố làm như lơ đãng hỏi câu đó, làm hắn không cách nào đùa giỡn được, nhẹ giọng nói:

“Em rất tốt, anh yêu em nhất.”

“Vậy em có ngoan không?”

“Vô cùng ngoan ngoãn, Lạc Mân là nghe lời nhất.”

Thẩm Thời Trạm không biết động viên Lạc Mân như thế nào, chỉ biết nói thuận theo ý của cậu.

Hỏi xong câu này, Lạc Mân trầm mặc một lúc, như hạ quyết tâm thật lớn mới nói tiếp:

“Vậy…chúng ta làm tình…có thoải mái không?”

Nếu không phải lúc này biểu cảm của Lạc Mân khó chịu đến cực điểm, Thẩm Thời Trạm còn tưởng rằng cậu đang ve vãn mình.

Thẩm Thời Trạm ôm Lạc Mân xoay chín mươi độ làm cho cậu ngồi đối diện trên chân mình, một tay để sau lưng, tay còn lại vuốt ve mơn trớn gương mặt cậu.

Gương mặt góc cạnh sắc bén và đôi môi mỏng làm cả người của Thẩm Thời Trạm nhìn hơi lãnh khốc, lại mở miệng nói ra lời đầy nhiệt tình: tước là gọt dũa á nàng, mặt như đao gọt thì ta dịch thành góc cạnh

“Thoải mái, đến nỗi anh muốn làm tình với em mỗi ngày, chỉ muốn làm tình với một mình em thôi.”

Giọng Thẩm Thời Trạm cực kỳ ôn nhu, nói ra những lời như vậy cũng không có cảm giác thô bỉ, trái lại mang theo cảm xúc yêu thương và nhẫn nại. Không biết Lạc Mân bị câu nói nào kích thích, đôi mắt lập tức đỏ lên, cắn chặt môi dưới ráng kiềm nén nước mắt không cho nó rơi ra.

Thẩm Thời Trạm nhìn vẻ mặt ủy khuất của cậu, vô cùng đau lòng, luôn miệng gọi Mân Mân, bảo bối dỗ cho cậu vui lên.

Rốt cuộc Lạc Mân chịu không nổi, ôm lấy Thẩm Thời Trạm khóc to thành tiếng.

Giọng cậu nức nở đứt quãng rơi vào tai của Thẩm Thời Trạm:

“Em sẽ nghe lời…sau này sẽ càng nghe lời…sẽ ngoan hơn…”

Thẩm Thời Trạm vỗ vỗ sau lưng muốn giúp Lạc Mân bình tĩnh lại, nhưng cậu lại tiếp tục vừa khóc vừa nói:

“Lúc làm tình…anh thích em nói cái gì…cũng được….em không muốn anh đi tìm người khác…em rất khỏe, thật sự đó…em sẽ ngoan ngoãn, anh chỉ cần một mình em thôi có được không…”

Rốt cuộc nói đến đây Lạc Mân không nói nên lời nữa, oa oa khóc lớn lên.

Thẩm Thời Trạm đau lòng muốn chết, ôm tâm can bảo bối vào lòng dỗ dành, luôn miệng thề sẽ không đi tìm người khác, vĩnh viễn chỉ cần một mình Lạc Mân.

Lúc này Thẩm Thời Trạm đại khái đã đoán ra được chuyện gì đã xảy ra, buổi sáng tới công ty nhận được báo cáo của bảo vệ giữ cửa, nói hôm qua Lạc Mân gặp Nguyên tiểu thiếu gia bên Hồng Vũ, lớn hơn Lạc Mân khoảng ba, bốn tuổi.

Ở trong giới, người này chơi bời rất thoáng, được cái lớn lên trắng trẻo non nớt, mới nhìn qua có vẻ hơi giống Lạc Mân.

Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện tên này lộ ra bản chất câu dẫn phóng đãng, Thẩm Thời Trạm nghĩ hắn còn không đáng xách dép cho Lạc Mân.

Tiểu thiếu gia nhà họ Nguyên này trước giờ vẫn tâm tâm niệm niệm Thẩm Thời Trạm, tại các buổi tiệc rượu nhiều lần biểu lộ muốn có tình một đêm với Thẩm Thời Trạm.

Thẩm Thời Trạm nhìn người này không vừa mắt, vẻ mặt cũng không lưu tình khiến Nguyên Thịnh tiến thoái lưỡng nan.

Hiếm thấy người này lại không mang thù, mấy lần sau gặp Thẩm Thời Trạm, Nguyên Thịnh lòng như lửa đốt vẫn tiếp cận dây dưa.

Thật ra cũng do Thẩm Thời Trạm lớn lên rất hấp dẫn. Đôi mắt một mí cùng đôi môi hơi mỏng khiến hắn thoạt nhìn có phần lạnh lùng, thân hình lại cao ráo như người mẫu, lúc nhìn người khác hắn có thói quen rũ mắt, sống mũi cao ngất làm gương mặt trở nên thâm thúy đầy mê hoặc.

Tuổi còn trẻ đã tiếp nhận vị trí chủ nhân nhà họ Thẩm, bình thường Thẩm Thời Trạm rất nghiêm túc. Trong mắt người ngoài, Thẩm Thời Trạm luôn mặc âu phục nghiêm trang, toàn thân đều phát ra khí tức cấm dục.

Khiêu khích đám người như Nguyên Thịnh lòng nóng như lửa đốt. Biết rõ đó là một miếng xương cứng không gặm được, vẫn nhịn không được muốn đến dây dưa.

Thẩm Thời Trạm cực hận Nguyên Thịnh, không biết tên này đã nói cái gì trước mặt Lạc Mân mà cậu lại tủi thân đến vậy.

Hắn cũng vừa buồn cười Lạc Mân ngốc đến bị người ta gạt cũng không biết, người khác nói lung tung nửa thật nửa giả một chút mà cũng có thể sợ sệt đến vậy.

Hai ngày một đêm này, chắc cậu đã tưởng tượng ra vô số tiết mục bản thân bị bội tình bạc nghĩa.

Nghĩ đến đây, đáy lòng Thẩm Thời Trạm mềm nhũn, nếu chạm thử, chắc sẽ tan thành nước mất. Nói cho cùng Lạc Mân vẫn là người hắn quan tâm nhất, chiều hôm qua chủ động như vậy cũng thật khó cho cậu.

Kẻ ngốc này, thế nào mà lại yêu hắn đến mức độ này rồi.

Tâm tư của Thẩm Thời Trạm bay tán loạn, Lạc Mân cũng dần dần nín khóc, cúi thấp đầu ngồi trên người Thẩm Thời Trạm.

“Mân Mân”.

Thẩm Thời Trạm gọi Lạc Mân một tiếng, Lạc Mân lại không muốn ngẩng đầu lên, Thẩm Thời Trạm liền nắm cằm bắt cậu đối diện với mình.

Không cần soi gương Lạc Mân cũng biết bộ dáng hiện giờ của mình ra sao, khắp gương mặt đều là mồ hôi và nước mắt, tóc tai rối bời, đôi mắt khóc đến đỏ rực, hiện tại không tiện ở thư phòng tiếp tục chờ đợi.

Giãy dụa muốn đi xuống lại bị Thẩm Thời Trạm đè lại.

Note: Tập truyện tranh Lạc Mân xem là đây, của tác giả Nhật nhé:

200px-natsume_yuujinchou_1

Nhật ký giáo chủ lạc đường – Chương 3

Chương 3 – Giáo chủ Ma giáo họ Diệp tên Hữu, ngươi có ấn tượng gì không?

Đối với nhiều chuyện cùng xảy ra một lúc, Tần Nguyệt Miên luôn thích quan tâm đến chuyện mà hắn cảm thấy hứng thú nhất trước, sau đó mới cân nhắc những chuyện còn lại. Lần này cũng vậy.

Sau khi Văn Nhân Hằng rời đi, hắn lại ngồi một mình trong lương đình uống hết nửa bầu trà, mới ý thức được chuyện có vấn đề.

Nếu ngọc bội thật sự đã mất —cứ theo như lời Văn Nhân Hằng nói thì người có thể lấy nó đi nhất định không đơn giản — như vậy những chuyện xảy ra ở khách điếm có lẽ chỉ là một màn kịch, nếu không vì sao hết lần này tới lần khác ngọc bội lại ở trên người công tử kia, hết lần này tới lần khác mình lại ở chung khách điếm với hắn, hết làn này tới lần khác mình vừa tới ở thì hắn lại xảy ra chuyện?

Này cũng quá trùng hợp rồi!

Huống hồ lúc đó vị công tử kia đã hôn mê, nếu hung thủ trực tiếp giết hắn thì càng thỏa đáng hơn, vì sao lại phải đốt lửa? Chẳng lẽ là cố ý chờ mình cứu ra, sau đó đưa hắn tới chỗ Văn Nhân Hằng sao?

Tần Nguyệt Miên đứng ngồi không yên, vội vã qua tìm bọn họ.

Diệp Hữu không chỉ bị bỏng nửa bên mặt, mà vài nơi khác trên thân thể cũng vậy, nhưng may mắn là đều không quá nghiêm trọng, sau khi dùng thuốc bôi thuốc uống tốt nhất chăm sóc hơn nửa tháng, cảm giác đau rát đã giảm đi hơn phân nửa, cũng không ảnh hưởng đến hoạt động.

Hắn quen cửa quen nẻo đi tới bên giường ngồi xuống, chờ đổi thuốc.

Lúc Tần Nguyệt Miên vào cửa, vừa mới ngẩng đầu thì thấy nửa bên mặt của công tử kia đã gỡ băng vải xuống lần nữa, trường sam hơi rộng mở, tóc đen phủ xuống vai, nửa khuôn mặt diễm lệ bức người, cộng thêm dáng vẻ tùy ý ung dung, loại phong thái này chỉ sợ tìm khắp giang hồ cũng không có người thứ hai. Hắn có chút hít thở không thông, lại quét mắt thấy Văn Nhân Hằng đang “ôn nhu hóa” ngồi bên cạnh, còn bày ra dáng vẻ “sư huynh tốt”, khóe miệng co quắp.

Văn Nhân Hằng đang nghiên cứu chai sứ nhỏ trên khay, nói: “Rất tốt, đây là thuốc của Kỷ thần y.”

Tần Nguyệt Miên hoàn hồn đi qua, thuận thế xen mồm vào: “Đúng vậy, là bách thảo lộ.”

Diệp Hữu ngửi ngửi mùi thơm thoang thoảng tràn trong không khí khiến lòng người dễ chịu, hiểu rõ hỏi: “Chính là thần dược có thể trị ngoại thương không lưu lại sẹo?”

Văn Nhân Hằng và Tần Nguyệt Miên đồng loạt nhìn về phía hắn, sau đó nhạy cảm hỏi: “Ngươi biết?”

“Biết.” Diệp Hữu nhướng mi: “Lẽ nào người bình thường không biết sao?”

“..Cũng không phải vậy, đa số người trên giang hồ đều biết.” Tần Nguyệt Miên vội vàng đè xuống nỗi nghi ngờ bất chợt dâng lên trong lòng, nhã nhặn giải thích: “Chẳng qua là vừa rồi nghe ngươi nói cái gì cũng quên hết, nên ta cảm thấy có chút kì quái mà thôi.”

Diệp Hữu là người cực kỳ thông minh a.

Tâm tư hắn xoay chuyển nhanh hơn Tần Nguyệt Miên nhiều, Tần Nguyệt Miên nghĩ cái gì không nghĩ cái gì hắn đều đã suy xét cả, cho nên lúc này vừa liếc mắt một cái đã biết vị trang chủ này đang suy nghĩ cái gì. Tuy hắn cũng biết có lẽ chuyện xảy ra ở khách điếm là có vấn đề, nhưng hắn đích xác đích xác là thật sự mất trí nhớ rồi, cho dù thật sự có âm mưu đi nữa thì hiện tại hắn cũng không biết gì hết.

Hắn cứng rắn nâng gương mặt lên, cố gắng nhịn đau nhìn trang chủ nở nụ cười hiền lành: “Ta chỉ không nhớ được tên mình và người thân bằng hữu mà thôi, còn những chuyện mà mọi người đều biết thì vẫn có chút ấn tượng.”

“Ồ…” Tần Nguyệt Miên vốn định thử dò xét thêm vài câu nhưng lại bất chợt đối diện với đôi mắt cười của người này.

Có thể là vì tóc quá đen, cũng có thể là vì ảnh hưởng của ánh sáng, màu sắc con ngươi trong đôi mắt người này có vẻ hơi nhạt, trong veo, trong vẻ hiền hòa dường như còn pha chút lạnh lùng, như là có thể bắn xuyên linh hồn người đối diện. Những lời hắn định nói ra lại mạnh mẽ nuốt trở lại, trong lòng chỉ có một ý niệm — người này biết hắn nghi ngờ rồi!

Lúc này Tần Nguyệt Miên mới chợt nhớ ra rằng người trước mặt này rất khó đối phó, hiện tại đối diện với đôi mắt kia, hắn thậm chí nghĩ kế tiếp mình nói gì làm gì thì đối phương đều có thể nhìn thấu tất cả.

Hắn đứng trong phòng giữa tiết trời ngày hè oi bức, nhưng lại thấy có luồng khí lạnh buốt chạy khắp toàn thân.

Lão thiên a, lúc đó chỉ đơn giản là vì muốn xem chuyện vui về Văn Nhân Hằng thôi, vì sao hắn lại dễ dàng mang một người kinh khủng như vậy về nhà a?

Hắn nhìn về phía Văn Nhân Hằng.

Văn Nhân Hằng cứ như không nhận thấy ánh mắt nóng bỏng của hảo bằng hữu, thả chai sứ kia lại trong khay, hỏi: “Vậy chuyện về Kỷ thần y, ngươi còn nhớ được bao nhiêu?”

Diệp Hữu nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Chỉ là có chút ấn tượng mà thôi, rất mơ hồ, hay sư huynh nói thử vài chuyện đi, ta xem xem có thể nhớ lại được hay không.”

Văn Nhân Hằng nhân tiện nói: “Hắn là một vị thần y vô cùng nổi danh trong chốn giang hồ, chế ra không ít thuốc tốt, bách bảo lộ chỉ là một trong số đó thôi. Hắn tên là Kỷ Chiêu Hận, nghe nói tên này là do hắn tự sửa lại, nguyên nhân là vì y thuật của hắn rất cao, đã cứu được rất nhiều người, nên cũng luôn rước lấy hận thù của…Diêm Vương. Thế nào? Có ấn tượng không?”

Diệp Hữu lại nỗ lực suy nghĩ một lát, lắc đầu: “Vẫn rất mơ hồ.”

Trên thực tế, ngay cả năm nay là năm nào và đương kim Hoàng thượng họ gì tên gì hắn còn chả nhớ, huống chi chỉ là một thần y, vừa rồi câu “có một chút ấn tượng” kia chẳng qua chỉ là lừa bọn họ mà thôi.

Hắn quan sát chai sứ màu thiên thanh bên cạnh, lại hỏi: “Vị thần ý này còn trên đời không?”

Văn Nhân Hằng nói: “Vẫn còn, mặc dù tuổi tác đã cao nhưng xương cốt vẫn rất rắn chắc.”

Diệp Hữu nhìn y: “Vậy sư huynh thử nói xem ta có thể tìm hắn khám bệnh mất trí nhớ này hay không?”

“Có thể, ta cũng định sẽ làm như vậy, mấy ngày sau chúng ta sẽ lên đường.” Văn Nhân Hằng thấy gia đinh đang muốn bôi thuốc cho sư đệ, đè tay hắn lại, cực kỳ tự nhiên ngồi xuống bên giường: “Để ta làm cho, trước đây ngươi bị thương cũng đều là do ta bôi thuốc.”

Edit: Haerie. Đề nghị không reup truyện ở bất kì trang nào khác ngoài wordpress này và wattpad của chủ nhà.

Hai người nói qua nói lại cực nhanh, tâm tư của Tần Nguyệt Miên còn dừng lại ở chỗ mình chui vào tròng của người nọ tạo ra có thể nào sẽ hại hảo bằng hữu hay không, kết quả vừa chuyển mắt đã thấy Văn Nhân Hằng ngồi xuống giường, không khỏi khiếp sợ trừng to mắt. Tên này mặc dù đối xử với ai cũng rất hòa thuận, nhưng căn bản chỉ là ra vẻ ngoài mặt vậy thôi, tự thân vận động như thế này vẫn là lần đầu tiên a!

—- Trời đổ mưa máu sao?

Tần Nguyệt Miên thậm chí ngạc nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện ngoài trời vẫn chỉ mưa bụi lất phất mới quay đầu lại lần nữa, hắn quan sát Văn Nhân Hằng, tỏ vẻ vô cùng hoài nghi, không biết có phải tên này coi trọng nhân gia rồi không.

Hay là…hai người thật sự là quan hệ huynh đệ bình thường thôi?

Hắn đứng đực trong phòng hồi lâu, bỗng nhiên cảm thấy bản thân có chút dư thừa, sờ sờ mũi nói: “Tối nay các ngươi muốn ăn gì? Ta phân phó phòng bếp làm cho.”

Văn Nhân Hằng nói: “Làm vài món thanh đạm là được.”

Tần Nguyệt Miên đầu óc mụ mị xoay người đi ra ngoài.

Nhuyễn tháp đặt bên cửa sổ, phía bên phải ngoài cửa sổ trồng một hàng trúc nhỏ sát vách tường, nước mưa rơi xuống phát ra những tiếng rì rào rì rào, bọt nước li ti giống như một tầng lụa mỏng bay vào phòng, hòa với mùi thơm thoang thoảng của bách thảo lộ. Diệp Hữu nghĩ có lẽ là vì động tác của Văn Nhân Hằng quá ôn nhu, cũng có lẽ là vì khí tức trên người y quá yên bình, nên thần kinh căng thảng của hắn cũng theo đó hòa hoãn lại.

Hắn mở miệng gọi: “Sư huynh.”

Văn Nhân Hằng: “Hửm?”

Diệp Hữu nói: “Hình như sư huynh vẫn chưa cho ta biết ta tên là gì.”

Văn Nhân Hằng ngẩng đầu nhìn hắn: “A Hiểu, ngươi gọi là A Hiểu.”

Diệp Hữu hỏi: “Họ thì sao?”

“Cái này thì không biết.” Văn Nhân Hằng nói: “Năm đó sư phụ nhặt ngươi trở về, chỉ nói với chúng ta ngươi tên A Hiểu, những chuyện khác thì vừa hỏi một câu lại nhận được ba câu “không biết” của ngươi, sau đó ta và sư phụ đều gọi ngươi là A Hiểu.” Y khẽ thở dài một hơi, miễn cưỡng cười cười bổ sung: “Khi đó ngươi ngây ngây ngốc ngốc, có thể nhớ kĩ được tên mình đã là không tệ rồi.”

Diệp Hữu: “….”

Văn Nhân Hằng lại lấy chút thuốc, ngón trỏ thon dài chấm thuốc nhẹ nhàng thoa lên mặt hắn, nhìn đôi ngươi nhạt màu của hắn nói: “Lúc sư phụ còn sống vẫn luôn căn dặn ta phải chiếu cố ngươi thật tốt, sau lại ngươi mất tích, mấy năm nay ta vẫn luôn tự trách mình, hiện giờ cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi, sau này hãy ở lại bên cạnh sư huynh đi.”

Diệp Hữu nói: “Sư phụ qua đời rồi?”

Văn Nhân Hằng gật đầu: “Mười năm trước đã rời đi nhân thế, sau khi chúng ta tìm Kỷ thần y xong thì cùng nhau tới thắp cho người nén nhang đi, nếu biết ngươi đã về, chắc chắn sư phụ sẽ rất vui.”

Diệp Hữu cực kì không muốn tưởng tượng ra cảnh mình đã từng ngây ngây ngốc ngốc rồi còn đi lạc nữa, trầm mặc một lát rồi hỏi: “Ngươi không sợ ta trở về lần này là có âm mưu gì đó sao?”

Động tác bôi thuốc của Văn Nhân Hằng chợt dừng lại, nhìn hắn.

Diệp Hữu nói: “Ngọc bội của ngươi ở trên người ta, mà ta lại vừa được bằng hữu của ngươi cứu, ngươi không sợ ta rất có thể là bị người nào đó sai khiến, còn cái gọi là “mất trí nhớ” cũng chỉ là ngụy trang sao? Cho dù không phải, có lẽ đến một lúc nào đó thích hợp ta sẽ nhớ lại toàn bộ, sau đó hại ngươi?”

Chuyện này Tần Nguyệt Miên có thể nghĩ tới, đương nhiên Văn Nhân Hằng cũng có thể, Diệp Hữu biết rất rõ điều này, vì vậy hắn thẳng thắn làm rõ.

Văn Nhân Hằng lau ngón tay dính thuốc, cầm băng vải sạch bên cạnh tỉ mẩn giúp hắn quấn một vòng: “Ta cũng đã nghĩ đến khả năng đó, nhưng ta càng tin tưởng ngươi sẽ không hại ta dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.”

Diệp Hữu giương mắt nhìn thẳng vào y. Vẻ mặt Văn Nhân Hằng rất thản nhiên, cứ vậy khắc sâu vào đáy mắt hắn, thoáng chốc Diệp Hữu hầu như có thể cảm nhận được một chút chân thành ẩn chứa trong đó, hắn lại trầm mặc lần nữa.

“Đừng nghĩ nhiều như vậy, có lẽ chỉ là trùng hợp mà thôi, chỉ là ngươi trùng hợp nhặt được ngọc bội của ta, sau đó bị kẻ xấu hại, chúng ta cứ tra xem ai là người làm ngươi bị thương trước đi.” Văn Nhân Hằng nói, vốn định thắt trên trán hắn cái nơ con bướm, ngón tay giật giật rồi lại nhịn xuống.

Diệp Hữu gật đầu, lúc này hắn cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước mà thôi.

“Đúng rồi.” Hắn nói: “Sư huynh là Môn chủ của môn phái nào vậy?”

Văn Nhân Hằng vừa định trả lời thì đã thấy Tần Nguyệt Miên quay lại, nghe hắn nói đám hồ bằng cẩu hữu của bọn họ tới, vì vậy dẫn theo sư đệ ra khỏi khách phòng.

Đám hồ bằng cẩu hữu kia cũng không thành thật chờ gia chủ ở tiền thính, mà chạy tới tiểu đình giữa hồ trong sơn trang, khi Diệp Hữu tới nơi thì đã thấy bọn họ kẻ đứng người ngồi, đang nói chuyện phiếm.

Nhóm người kia lập tức nhìn về phía Diệp Hữu.

Bọn họ vốn đang ở cùng Văn Nhân Hằng và Tần Nguyệt Miên, kết quả tới nửa đường thì Tần Nguyệt Miên thần thần bí bí kéo Văn Nhân Hằng đi mất, bọn họ cảm thấy có chuyện gì đó nên mới đuổi theo tới đây.

Chút tâm tư này của bọn họ, Văn Nhân Hằng hiểu rõ như lòng bàn tay, nhìn quanh quất một lượt, hỏi: “Sao Thiệu Nguyên không tới đây?”

“Thấy sắc quên hữu thôi mà.” Một người trong đó nói: “Trên đường tới đây chúng ta gặp Đào cô nương, Thiệu Nguyên vừa nhìn thấy nàng đã không đi nổi nữa, luôn miệng nói muốn thử xem có thể làm nàng nhảy Phượng Tê Vũ hay không, các ngươi cứ chờ mà xem, chắc chắn là bị cự tuyệt. Hắn tưởng hắn là Diệp Giáo chủ chắc, chỉ cần nói vài câu là nàng sẽ cam tâm tình nguyện nhảy một bài?”

Phượng tê: Phượng hoàng đậu.

“Thật ra ta cũng muốn xem Phượng Tê Vũ.” Người còn lại không nhịn được cảm khái: “Thật không biết Diệp Giáo chủ làm thế nào mà nàng chịu nhảy nữa.”

“Chuyện này ai biết, nhưng phải nói là bất cứ chuyện gì đặt trên người hắn cũng đều có thể cả.” Người trước đó nói: “Các ngươi nhớ lại đi, năm đó ở đài Ngọc Sơn có nhiều cao thủ bạch đạo vây bắt hắn như vậy, nhưng hắn lại có thể dùng miệng lưỡi khiến cho cả đám người nghẹn họng xanh cả mặt, gần như muốn vứt mặt mũi xuống đất, cuối cùng còn lông tóc vô thương rời đi, khắp giang hồ này có thể tìm được bao nhiêu người như hắn vậy đây?”

Diệp Hữu nghe vậy rất hiếu kỳ, đưa mắt nhìn Văn Nhân Hằng một cái.

Văn Nhân Hằng không đợi hắn hỏi đã ôn hòa giải thích: “Người bọn họ nói chính là Giáo chủ Ma giáo, họ Diệp tên Hữu, quanh năm mang mặt nạ, võ công thâm sâu khó lường, là một người rất lợi hại.” Y hơi dừng một chút, hỏi Diệp Hữu: “Ngươi có ấn tượng gì về hắn không?”

 

Tiếp tục chuyện hồi sáng.

1 tiếng đồng hồ ngụp lặn trong cái đống Khải Nguyên’s VERSION, tự dưng thấy mình tự ngược thảm trọng, nhưng tóm lại là cũng không ai “chuyển” cao siêu được như Du Lìn.

Hình như nó không hiểu cái mẹ gì gọi là edit-chuyển ver thì phải ha ha ha ha ha ha. Chẳng lẽ nó không biết cái gọi là edit – chuyển ver là nó phải lấy bản raw/ QT về tự edit từng chương rồi nó muốn đổi tên thành cái quần què gì đó mặc nó và KHÔNG ĐƯỢC ĐỔI TÊN TRUYỆN hay sao?

Đây nó edit – chuyển ver từ bản edit của người ta đó ha ha ha ha, xong rồi còn tự nhận nó edit nữa đó ha ha ha ha thật kinh tởm!!!!

Nhìn nó xong thấy mấy dòng này:

Khải Nguyên ver]: Thác liễu! Thác liễu(hoàn)

[Khải nguyên][Chuyển Ver] Chân Dung Ác Ma.

[KhảiNguyên ver] Sủng thê chi đạo_Duẫn Gia

KhảiNguyên ver) Thời Thượng Tiên Sinh [Hoàn

…..

CHỈ HƠI KHỐN NẠN MỘT CHÚT THÔI BIẾT KHÔNG!!!!!!!!!!!!!

Hãy nhìn đây:

lin-1

lin-2

lin-3

Comment rất là……không biết dùng từ gì để tả luôn ^O^, Mĩ Ngân ngồi hì hục trans từng chữ từ raw, Spum hì hục edit từng chữ từ raw, nó nói hai bạn ấy “viết”, nó ngồi replace 3 cái tên (ồ, ở đây nói rõ là ngoài tên phu phu Tần cung chủ ra nó còn replace Cục Bông thành ĐÔ ĐÔ *cười lăn lộn*) và nó nói nó là EDITOR *^_^*. Câu hỏi đặt ra là: Thế Ngữ Tiếu Lan San làm gì? Suy nghĩ à? Hay là gõ bàn phím?

Hơn nữa theo lời nó nói thì Spum viết chưa được hay nên nó EDIT rất cực khổ, ta rà thử 2c thì thấy ngoài nó bê chú thích của Spum vào và replace 3 cái tên ra cũng chả thấy có gì khác cả. ( cụ thể là trong chương 8, nếu spum edit “tiểu thoại bản” rồi để chú thích “tiểu thoại bản là… ” thì nó replace “tiểu thoại bản” thành cụm từ trong phần chú thích của Spum *^_^*), ở chương kia thì nó xóa chú thích.

HOA YÊU CÔNG TỬ đó nha *^_^*

lin-6

lin-5

lin-9

Vâng, mấy chương cuối làm không kĩ lắm :))))))))))))

lin-10

NÓ KHÔNG HỀ DẪN NGUỒN TRANG EDIT, CŨNG KHÔNG ĐỂ TÊN ĐÚNG CỦA TRUYỆN NHÉ.

Sau đó thì nó mới up thêm Thích Cậu nữa.

Buồn cười là trên profile nó có câu như thế này:

lin-4

Không phải hủ nữ đi trộm đam mỹ làm cái quần què gì vậy?

P/s: Mấy thím chuyển ver thì mấy thím set pri mà tự thẩm, hoặc là chuyển ver chui bằng cách lấy raw về tự edit từng câu từng chữ xong rồi đổi tên gì mặc thím, như cách các editor edit chui vậy, dù thím vẫn bị chửi nhưng ít nhất thím bỏ công bỏ sức ra, như vậy sẽ đỡ khốn nạn hơn một chút.

P/s: Lát nữa có 1 chương Giáo chủ a hiu~ hiu~

Biết bao giờ cái vấn nạn khốn nạn này mới kết thúc đây?

Vâng, lại là chuyển ver, không hiểu vì sao lại phải chuyển ver, mặt mũi ném đâu rồi lại đi chuyển ver, rõ ràng thấy “story not found” ,nhưng click vào vẫn nằm chình ình ra, chuyển ver trên wattpad, đồng nghĩa với việc “version” này cũng tràn lan trên vô vàn web truyện.

chuyen

https://www.wattpad.com/story/65130512-chuy%E1%BB%83n-ver-kaiyuan-xuy%C3%AAn-kh%C3%B4ng-tuy%E1%BB%87t-m%E1%BB%B9-c%C3%B4ng-t%E1%BB%AD

Mấy bạn đọc có thấy thốn không?

Vương Nguyên đồ!

Nguyên Nhi đồ!

Vương Tuấn Khải đồ!

Đô Đô đồ!

TUYỆT MĨ CÔNG TỬ đồ!

boc

Vô ý tình thâm – Chương 3

CHƯƠNG 3 .

Edit: OnlyU

Lúc Thẩm Thời Trạm về đến nhà, Lạc Mân vẫn chưa tỉnh giấc, người giúp việc trong nhà đi qua đi lại, cũng rất ít phát ra tiếng động.

Thẩm Thời Trạm tới phòng khách tắm rửa thay áo quần xong rồi mới lên lầu, Lạc Mân vẫn đang vùi mình vào ổ chăn mềm mại.

Tình cảnh trên giường vẫn còn nguyên như lúc hắn đi, ngay cả tư thế ngủ Lạc Mân cũng chưa từng thay đổi, sau lưng và phía trước được Thẩm Thời Trạm chèn vào hai cái gối, giống như hắn đang nằm vòng tay ôm cậu.

Thẩm Thời Trạm nghĩ thầm, may mắn là Lạc Mân vẫn chưa tỉnh, chứ nếu để cậu biết mình bị lừa như vậy thì chắc chắn lại muốn giận dỗi tới trưa.

Có một lần Thẩm Thời Trạm cười Lạc Mân vì cậu ngủ thường hay dính người, Lạc Mân lập tức kháng nghị, tới giờ đi ngủ nói sao cũng không chịu nằm gần bên cạnh Thẩm Thời Trạm.

Thẩm Thời Trạm nhìn cậu tức giận, cảm thấy hơi buồn cười, cũng không ép buộc cậu, tùy ý cậu nằm ngủ cách xa hắn một cánh tay.

Một lát sau khi tắt đèn, Thẩm Thời Trạm nhận thấy Lạc Mân nhẹ nhàng xích lại gần, dường như là đang chống người nhổm dậy, tỉ mỉ quan sát xem hắn đã ngủ hay chưa. Hơi thở ấm áp mang theo mùi thơm phả vào mặt làm Thẩm Thời Trạm rất muốn cười lên.

Hắn liều mạng nhịn xuống, muốn nhìn thử xem rốt cuộc Lạc Mân muốn làm gì.

Một lúc sau, Lạc Mân xác định Thẩm Thời Trạm đã ngủ, vì vậy cẩn cẩn thận thận nhấc một cánh tay của Thẩm Thời Trạm lên, nằm xuống mặt đối mặt với hắn, đầu gối lên một cánh tay của hắn, cánh tay còn lại thì khoát lên lưng mình, thỏa mãn vùi đầu nằm gọn trong lòng hắn, chẳng mấy chốc đã ngủ thật say.

Đáy lòng Thẩm Thời Trạm vì hành động của cậu mà trở nên mềm mại, cúi đầu hôn lên chòm tóc mái trên trán Lạc Mân, tựa cằm lên đỉnh đầu cậu, ôm chặt cậu vào lòng rồi cũng yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau lúc Lạc Mân tỉnh lại, tất nhiên cậu sẽ không nhận mình làm chuyện này, lo lắng không yên mở miệng chặn họng hắn trước: “Tối hôm qua anh đang ngủ mà còn xích lại gần ôm em, em sợ đánh thức anh nên mới không đẩy ra.”

Nói xong lại kề sát vào Thẩm Thời Trạm hỏi hắn: “Có phải anh rất thích em hay không? Không ôm em anh sẽ không ngủ được?”

Thẩm Thời Trạm làm bộ rất khổ não nhận mệnh nói:

“Xem ra anh không ôm em thì ngủ không được, sau này nhờ em giúp, để anh ôm em ngủ có được không?”

Lạc Mân không ngờ sẽ dễ dàng lừa gạt được Thẩm Thời Trạm như vậy, ngẩn ra, cố giữ bình tĩnh nói:

“Có thể a.”

Nói xong liền đỏ mặt muốn xuống giường. Nói dối và v.v…cậu vẫn là lần đầu tiên.

Thẩm Thời Trạm không để cho cậu được như ý, tốc chăn ra nhanh như hổ đói vồ mồi ôm người vào trong lòng, dùng chóp mũi cọ cọ gò má của Lạc Mân, ghé vào lỗ tai của cậu dịu dàng nhỏ nhẹ nói:

“Mân Mân của anh là tốt nhất, đặc biệt tốt cực kỳ tốt.”

Mân Mân tốt như vậy, tất nhiên là bị Thẩm Thời Trạm đặt dưới thân lăn qua lăn lại cả buổi sáng, đến cuối cùng, vừa nghe thấy Thẩm Thời Trạm khen cậu cực kỳ tốt, Lạc Mân liền méo miệng muốn khóc.

Thẩm Thời Trạm cầm cái gối, ôm người vào trong lồng ngực. Lạc Mân đã quen Thẩm Thời Trạm ôm ấp, cậu vừa dính vào đã nhận ra hắn, tự động chui đầu vào hõm vai hắn ngủ tiếp.

Không đành lòng gọi Lạc Mân dậy, mà tối qua còn không ăn cơm, vừa sợ cậu đói bụng lại lo lắng buổi tối Lạc Mân ngủ không được, quyết tâm nói:

“Mân Mân, Mân Mân…nên dậy thôi, chúng ta đi ăn cơm nha? Có canh bồ câu mà em thích nhất…Mân Mân…”

Lạc Mân không chịu nổi quấy nhiễu, cố gắng mở mắt ra, cảm thấy ánh sáng yếu ớt ở đầu giường có chút chói mắt, Thẩm Thời Trạm phát hiện liền tắt đèn giường đi, chờ cậu từ từ thích ứng.

Lạc Mân rầm rì lẩm bẩm duỗi thắt lưng mệt mỏi được Thẩm Thời Trạm ôm ra khỏi chăn, nhỏ giọng nói vào bên tai cậu câu gì đó.

Gương mặt của Lạc Mân lập tức hồng lên, đẩy Thẩm Thời Trạm ra đi vào phòng tắm. Chỉ lát sau liền vang lên tiếng nước chảy. Nụ cười trên mặt của Thẩm Thời Trạm càng sâu sắc hơn, muốn mở cửa phòng tắm lại sợ hù đến người bên trong, hay là thôi đi.

Nghe Lạc Mân “giải quyết” xong, Thẩm Thời Trạm mới đi vào ôm cậu ngồi trên bồn cầu giúp cậu mang dép lê. Lại ôm đến bồn rửa mặt bên cạnh bóp kem đánh răng giúp cậu, Lạc Mân cầm bàn chải đánh răng chạy bằng điện của mình ong ong mà đánh răng, Thẩm Thời Trạm thấm chút nước vuốt tóc cho cậu.

Mới rửa mặt xong, mặt Lạc Mân còn ướt nước đã muốn chạy ra ngoài, bị Thẩm Thời Trạm tóm lại lau xong mới cho đi.

Khi Thẩm Thời Trạm rửa mặt xong thì Lạc Mân đã kéo rèm cửa sổ ra, đang lấy quần áo.

Cậu lấy ra áo sơ mi màu trắng đơn giản có in mấy ngôi sao màu vàng phối hợp quần sooc màu cây đay, đều là Thẩm Thời Trạm mua cho Lạc Mân.

Mặc quần áo vào , Lạc Mân trông nhỏ hơn tuổi thật đến hai tuổi.

Năm nay Lạc Mân mười chín tuổi, nhưng lại có gương mặt non nớt, đôi mắt vừa to tròn vừa trong sáng, đôi môi mềm mại màu hồng nhạt, nhìn như trẻ vị thành niên.

Tối hôm qua làm quá trớn, Lạc Mân giơ tay khom lưng đều có chút bất tiện. Thẩm Thời Trạm mừng rỡ đến giúp, lúc ôm Lạc Mân mặc quần vô sỉ cọ cọ vài cái.

Lão Chu nghe phía phòng ngủ chính có tiếng động, nhanh chóng gọi người bưng thức ăn nóng lên. Tuy đều là đồ thanh đạm, nhưng đầu bếp ở Thẩm gia đều có chút tiếng tăm, điều này cũng không phải là nói quá lên, nhìn một bàn đồ ăn này làm Lạc Mân hơi đói bụng.

Thẩm Thời Trạm ngồi xuống trước mặt cậu cùng ăn cơm, Lạc Mân thích uống canh bồ câu, Thẩm Thời Trạm múc cho cậu một chén canh nhỏ, không cho cậu uống quá nhiều, lại bảo Lạc Mân ăn nhiều cải xanh, không nên chỉ ăn có một món.

Lạc Mân vừa muốn ủy khuất bĩu môi, tâm tư khẽ động, không đối nghịch với Thẩm Thời Trạm nữa mà ngoan ngoãn nghe lời hắn, nói ăn cái gì liền ăn cái đó.

Thẩm Thời Trạm cũng kinh ngạc, mỗi lần ăn cơm Lạc Mân đều cực kỳ khó khăn, ăn kiêng không nói, lượng cơm ăn cũng ít. Nếu tùy theo ý của cậu thì cậu chỉ cặm cụi ăn canh, những món ăn khác cậu căn bản không đụng vào, bụng của cậu không chứa nổi nhiều như vậy.

Hôm nay cậu lại ngoan đến kỳ lạ, Thẩm Thời Trạm không nói năng gì gắp thức ăn cho Lạc Mân. Lúc thật sự ăn không nổi nữa Lạc Mân mới đáng thương dùng ánh mắt trông mong nhìn Thẩm Thời Trạm, nói:

“Thật sự ăn không nổi nữa… no quá rồi…”

Lão Chu đứng kế bên cũng nhịn không được nở nụ cười khuyên nhủ:

“Hôm nay tiểu thiếu gia đã ăn nhiều hơn bình thường, ăn nữa sẽ không tiêu, cũng không tốt.”

Lúc này Thẩm Thời Trạm mới để đũa xuống, cầm lấy khăn vuông trên bàn giúp Lạc Mân lau miệng.

Ăn xong Lạc Mân đi bộ tới vườn hoa nhỏ thăm chó con của cậu, lúc ôm về là con chó nhỏ, hiện giờ nó đã có thể dễ dàng đẩy ngã Lạc Mân.

Huskies hai tuổi nhìn thấy chủ nhân liền lè lưỡi nhào tới, vừa muốn đẩy ngã Lạc Mân rồi liếm lên mặt cậu giống như lúc trước thì đã thấy Thẩm Thời Trạm đang đi từ phía sau cậu tới.

Husky dù ngốc cũng biết, vừa thấy Thẩm Thời Trạm thu liễm, động tác nhào về phía trước chợt ngừng lại làm nó bị ngã chỏng vó.

Động tác này triệt để làm Lạc Mân buồn cười, cậu ôm bụng ngã vào người Thẩm Thời Trạm cười liên tục, Thẩm Thời Trạm cũng cảm thấy thú vị, trên mặt có chút ý cười.

Sợ Lạc Mân vừa mới ăn no mà cười như vậy sẽ đau bụng, Thẩm Thời Trạm vừa giúp cậu xoa bụng, vừa vuốt lưng giúp Lạc Mân thuận khí.

Lạc Mân chậm rãi ngưng cười, cả người dựa vào lồng ngực của hắn.

Husky bị chủ nhân cười lâu như vậy cũng không tức giận, lè lưỡi đi quanh chân của Thẩm Thời Trạm và Lạc Mân muốn xoa đầu.

Lạc Mân vươn tay định sờ thì dừng lại, quay đầu nhìn Thẩm Thời Trạm. Lão Chu vội vàng nói:

“Mới vừa tắm xong.”

Husky đứng yên không nhúc nhích dưới cánh tay giơ ra của Lạc Mân, chờ bàn tay cậu cuối cùng cũng rơi xuống trên đầu mình mới hưng phấn chạy quanh chân cậu.

 

Đang cop word

Word sẽ xóa hết những câu bình luận mang tính quắn quéo giãn mạch truyện của tui nha, xin lỗi vì đã chèn chúng vào trong quá trình edit, thú thật là đã kiềm chế nhiều lắm rồi đó, nhưng nhiều khi vẫn nhịn không nổi a hiu~ hiu~

Trưng cầu dân ý *^_^*

Ta toàn onl máy tính, thấy chữ to như này đọc rất đã mắt.

dfhsgf

Nhưng không biết mấy readers đọc bằng điện thoại có thấy mỏi mắt vì sự đã mắt của nhân gia không?

Hãy cho ta ý kiến, ta có thể cho nhỏ lại bớt á *^_^*

Post tiêu đề 1 thì như này: https://haeriehaerieworld.wordpress.com/2017/01/01/de-vuong-cong-luoc-phien-ngoai-ty-vo-ha/

tiêu đề 1.jpg

Post tiêu đề 2 thì như thế này: https://haeriehaerieworld.wordpress.com/2016/12/31/de-vuong-cong-luoc-phien-ngoai-ty-vo-thuong-_/

tieu-de-2

 

Nhật ký Giáo chủ lạc đường – Chương 2

Chương 2 – Ngươi si si ngốc ngốc, sau khi ngươi bỏ đi ta còn tưởng ngươi đã dữ nhiều lành ít.

Edit: Haerie. Đề nghị không reup truyện ở bất kì nơi nào khác ngoài wordpress và wattpad của chủ nhà

Tầm Liễu sơn trang tu kiến rất khác biệt, điêu lan ngọc thế muôn hồng nghìn tía, ngay cả một tảng đá cũng được sắp đặt tinh tế tỉ mẩn, lúc này bị cơn mưa bụi lất phất bao phủ, mơ hồ lộ ra vài nét quyến rũ thướt tha.

Điêu lan ngọc thế: lan can điêu khắc, bậc thang bằng ngọc thạch.

Diệp Hữu ngồi một góc trong lương đình chậm rãi vuốt miệng chén trà, căn cứ vào nguyên tắc “nói nhiều sai nhiều” và “địch bất động ta bất động” kiên trì chờ vị Môn chủ đối diện mở miệng trước, cũng rất chờ mong vị này có thể nói ra chút tin tức hữu dụng.

Nhưng sự chờ đợi này của hắn nhanh chóng bị thất bại — Văn Nhân Hằng làm như không nhìn thấy hắn, bưng chén trà an tĩnh nhấm nháp, những ngón tay thon dài sạch sẽ, trắng đến gần như trong suốt.

Sự có mặt của vị Môn chủ này dù đúng là khiến người khác không thể không chú ý tới, khí chất nhìn qua cũng rất nhã nhặn, tôn lên ngũ quan tuấn tú, quả thật cũng có chút cảnh đẹp ý vui, “một chữ không nói” như vậy cũng không làm Diệp Hữu cảm thấy áp bách và xấu hổ, trái lại còn cảm thấy có chút bình yên không nói nên lời.

Vì vậy Diệp Hữu cũng dứt khoát từ tốn thưởng thức chén trà, dùng thái độ nghiêm túc chăm chú đếm toàn bộ số lá trà trong chén, ngay khi hắn phát điên đếm lại lần thứ hai thì cuối cùng Văn Nhân Môn chủ cũng uống hết chén trà.

Chén trà đặt lên bàn phát ra tiếng vang nho nhỏ.

Tinh thần Diệp Hữu hơi bị rung lên, phía sau lưng căng cứng, ngay sau đó hắn liền thấy vị Môn chủ này bình tĩnh xách ấm trà lên, tiếp tục rót chén khác.

Diệp Hữu: “….”

Văn Nhân Hằng duy trì tốc độ chậm rãi như trước, bắt đầu uống chén trà thứ hai.

Diệp Hữu thầm nghĩ chẳng lẽ quan hệ giữa hắn và vị Môn chủ này quá phức tạp? Đến nỗi nhân gia tình nguyện uống hai chén trà chứ cũng không biết làm sao mở miệng nói chuyện với hắn được.

—- Hay là mình mở miệng trước?

Ý niệm này dạo một vòng quanh tâm trí của hắn, rồi sau đó bị đè ép xuống.

Diệp Hữu quyết định tiếp tục đánh thái cực với y.

Trang chủ Tần Nguyệt Miên của Tầm Liễu sơn trang trốn ở xa xa nhìn lén, cười sờ sờ cằm.

Dáng vẻ của hắn không thể so với Văn Nhân Hằng, nhưng lại thắng y ở đôi mắt hoa đào như thời thời khắc khắc đều ẩn tình, mỉm cười đầy phong lưu nói: “Ta biết chắc bọn họ có mờ ám.”

Tâm phúc của hắn cũng đứng bên cạnh, nhìn hai người trong đình “tách ra rõ ràng”, nhịn không được nói: “Trang chủ, nhìn không giống.”

Tần Nguyệt Miên hỏi: “Ngươi đã bao giờ thấy nhân hằng có thể trầm mặc ngồi một chỗ cùng ai lâu như vậy chưa?”

Tâm phúc sửng sốt.

Tần Nguyệt Miên cười đến ý vị thâm trường: “Huống chi người nọ còn có ngọc bội của Văn Nhân Hằng, đó cũng không phải là miếng ngọc bội bình thường đâu.”

Hắn đưa người nọ về sơn trang, phân phó hạ nhân chiếu cố thật tốt, cố ý muốn giữ người ở lại, hôm nay còn tích cực muốn làm rõ mối quan hệ giữa Văn Nhân Hằng và vị công tử kia, nguyên nhân chủ yếu chính là vì miếng ngọc bội đó, nó được khắc bằng noãn ngọc, cũng không phải là cực phẩm, hoa văn cũng kỳ kỳ quái quái, nhưng lại là thứ trước kia hắn tận mắt nhìn Văn Nhân Hằng tự tay khắc ra, trên đời chỉ có duy nhất một khối.

Mặc dù Văn Nhân Hằng đã nói chỉ là khắc chơi cho vui, nhưng từ đầu hắn cứ nghĩ y muốn khắc tặng người, sự thật chứng minh hắn quả thật đã đoán đúng rồi.

Hắn và Văn Nhân Hằng quen biết đã nhiều năm, đương nhiên cũng hiểu Văn Nhân Hằng nhiều hơn những người khác. Tiểu tử này xưa nay luôn thích vờ vịt chính nhân quân tử, đối với bất cứ ai cũng đều tư nhã nhặn văn, kì thực trong lòng đều là suy nghĩ xấu xa, toàn giang hồ sợ rằng không có mấy người có thể được y thật lòng thương nhớ, hiện tại đột nhiên lại xuất hiện một người, thật sự khiến người khác phải ngạc nhiên!

Càng ngạc nhiên hơn chính là mấy năm nay hắn chưa từng thấy vị công tử bị thương kia xuất hiện bên cạnh Văn Nhân Hằng lần nào, người này từ đâu nhô ra vậy a, họ gì tên gì, rốt cuộc có quan hệ như thế nào với Văn Nhân Hằng?

Trong lòng Tần Nguyệt Miên như mọc ra bụi cỏ, càng sinh trưởng hắn càng ngứa ngáy không chịu được, tùy ý tìm một cái cớ đi vào tiểu đình.

Còn chưa kịp rảo bước tới gần, Văn Nhân Hằng đã uống xong chén trà thứ hai, nói ra một câu khiến Diệp Hữu và Tần Nguyệt Miên đều ngạc nhiên.

Văn Nhân Hằng dùng giọng nói bình thản hỏi: “Sao ngươi lại có ngọc bội của ta?”

Tần Nguyệt Miên kinh ngạc.

Diệp Hữu bất giác muốn cười, nhưng lại tác động tới vết thương, nhất thời vẻ mặt cứng đờ. Hắn che giấu nuốt nước bọt, nói rằng: “Ngọc bội là của Môn chủ, vì sao lại hỏi ta?”

Văn Nhân Hằng nói: “Bởi vì không biết mới hỏi .”

Diệp Hữu cố giữ vẻ trấn định tự nhiên, rất nhiều suy nghĩ vòng vo trong đầu, quyết định lừa y một chút: “Chẳng lẽ Môn chủ không nhận ra ta với dáng vẻ này sao?”

Văn Nhân Hằng giương mắt nhìn hắn.

Tần Nguyệt Miên chỉnh đốn lại tâm tư, rảo bước đi vào, cũng nhìn hắn một cái.

Dù mặt Diệp Hữu bị bỏng nhưng cũng không băng bó cả đầu, vẫn giữ lại một chỗ nho nhỏ, nhưng với những người không quen biết mà nói thì chỗ nho nhỏ này quả thật không có tác dụng gì. Văn Nhân Hằng đứng dậy đi vòng qua nửa bàn tròn bằng đá, ngồi xuống bên cạnh hắn, nói: “Nhìn không ra.”

Y vươn tay, thấy Diệp Hữu hơi nghiêng đầu một chút nên cũng biết thức thời dừng lại, không miễn cưỡng hắn, chỉ nói: “Ngươi không cho ta xem, ta làm sao biết ngươi là ai được.”

Diệp Hữu chỉ do dự chốc lát rồi lại sảng khoái tự mình động thủ gỡ băng vải ra, kết quả nửa ngày cũng chưa gỡ được, còn đụng tới vết thương đau nhói.

Văn Nhân Hằng lễ phép hỏi: “Để ta?”

Diệp Hữu cũng không tỏ vẻ mất tự nhiên, khách khí nói: “Làm phiền.”

Động tác của Văn Nhân Hằng rất nhẹ, dường như rất quan tâm tới cảm thụ của hắn. Trong mắt vị Môn chủ này vẫn như cũ không lộ ra chút tâm tình nào, nhưng có lẽ là vì đã ngồi trên vị trí cao quá lâu, cho dù có nhã nhặn ôn hòa như vậy cũng khiến người ta luôn có loại lỗi giác rằng y rất ôn nhu.

Băng vải nhanh chóng được gỡ ra, một nửa bên mặt hầu như đều bị bỏng, nhưng phần trán, cằm và một bên mặt khác lại không tổn hao gì. Dù Tần Nguyệt Miên đã từng nhìn thấy rồi nhưng lúc này vẫn không nhịn được chuyển đường nhìn về phía hắn.

Người này mặt mày tinh xảo, ngũ quan đúng chuẩn, xinh đẹp đến độ có chút kinh tâm động phách, thế nhưng lại không mang vẻ dịu dàng, trái lại lộ ra một cỗ nhuệ khí, hiện tại một nửa xinh đẹp mỹ lệ, một nửa xấu xí dữ tợn nằm trên cùng một khuôn mặt mang lại hiệu quả kích thích thị giác rất lớn.  Vô luận là trước hay sau khi bị hủy dung, đều là gương mặt dễ dàng câu dẫn nhân tâm rơi vào ma chướng.

Người như vậy, chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhớ kỹ cả đời.

Diệp Hữu âm thầm quan sát Văn Nhân Hằng, thấy vẻ mặt thản nhiên của vị Môn chủ này rốt cuộc cũng có chút biến hóa, dường như đầu tiên là trố mắt nhìn mình, sau đó có chút không thể tưởng tượng được. Tần Nguyệt Miên thấy phản ứng của hảo bằng hữu cũng rất ngạc nhiên, nhưng không đợi hắn chuyển đường nhìn ra khỏi mặt Diệp Hữu thì lại nghe thấy giọng nói kinh ngạc của Văn Nhân Hằng: “—— Sư đệ?”

Tần Nguyệt Miên: “. . .”

Ngươi cư nhiên còn có sư đệ!

Tần Nguyệt Miên thiếu chút nữa bị sặc nước bọt, vội vã uống một ngụm trà an ủi.

Diệp Hữu cũng ngây ngẩn cả người, ngay sau đó ý thức được sự tình dường như không đơn giản như vậy, chưa nói cái khác, chỉ riêng chuyện Văn Nhân Hằng trầm mặc lâu như vậy cũng rất quỷ dị rồi.

Chỉ là tình thế trước mắt không cho hắn chút khoảng không nào để tự hỏi, Văn Nhân Hằng nhìn chằm chằm hắn, mặc dù đã cực lực duy trì vẻ ôn hòa nhã nhặn, nhưng trong giọng nói rõ ràng vẫn lộ ra một chút kích động: “Thật sự là sư đệ, mấy năm nay ngươi đi đâu? Ngươi cư nhiên không ngốc nữa? Trước kia ngươi si si ngốc ngốc , sau khi ngươi bỏ đi ta còn tưởng rằng ngươi đã dữ nhiều lành ít rồi.”

Diệp Hữu: “. . .”

Tần Nguyệt Miên: “. . .”

Những lời này hình như có cái gì ghê gớm lắm.

Diệp Hữu mặt mũi cứng đờ không mở miệng, nỗ lực tiêu hóa nội dung vừa nghe được  .

Nhưng khi hắn vừa ngộ ra chút manh mối, đang muốn suy nghĩ sâu sắc hơn thì người trước mặt đột nhiên lại vươn hai tay tới.

Lần này Văn Nhân Hằng đã điều chỉnh lại tâm tình, khôi phục phong thái quân tử nhã nhặn, nhưng vẫn không nhịn được cầm tay Diệp Hữu, trong đôi mắt pha trộn nét quan tâm và chút ôn nhu mà người khác dễ ngỡ rằng bản thân nhìn lầm, đồng thời bao trùm lên hắn: “Sau khi ngươi đi ta vẫn luôn tìm kiếm, nhưng chưa từng thu được tin tức, mười năm qua ngươi sống thế nào? Là ai đã chữa khỏi bệnh cho ngươi? Sao bỗng dưng lại bị thương? Ai làm ngươi bị thương? Ai đưa ngọc bội của ta cho ngươi?”

Diệp Hữu đột nhiên bị y nắm chặt, vô ý thức muốn rút tay ra.

Văn Nhân Hằng hiểu ý buông tay hắn ra, nhìn về phía bằng hữu: “Vết thương của hắn hình như là do vật gì đang cháy làm bỏng phải không?”

Tần Nguyệt Miên nói: “Đúng vậy. . . Lúc ta vào cửa thì hắn đã nằm bên giường, một thanh gỗ khắc hoa nhỏ bị cháy rơi xuống, vừa vặn đánh trúng hắn, may là ta lấy ra đúng lúc nên cũng không bỏng quá nghiêm trọng, dùng thuốc của kỷ thần y bôi lên vài ngày chắc là có thể khỏi hẳn. . .”

Hắn dừng lại, “Khoan, ngươi chờ một chút, ngươi cũng không biết vì sao ngọc bội của ngươi lại ở trên người sư đệ ngươi sao?”

“Ừ, ngọc bội đã mất vài ngày trước đó, ngươi cũng biết thứ kia căn bản luôn treo trên người ta mà, có thể lấy nó đi ngay dưới mí mắt ta, nói vậy chuyện này không đơn giản.” Văn Nhân Hằng vừa nói chuyện vừa quấn băng vải lại cho Diệp Hữu, thấy hắn an tĩnh đến gần như có chút nhu thuận, nhất thời vui sướng, thuận thế thắt cái nơ bướm trên trán hắn.

Tần Nguyệt Miên: “. . .”

Văn Nhân Hằng nhìn Diệp Hữu, chậm rãi nói: “Sao không nói lời nào, không nhận ra sư huynh nữa ư?” Y dừng một chút, “Nếu ngươi không muốn nói, sư huynh cũng không miễn cưỡng ngươi, chỉ cần nói ai đả thương ngươi là được, sư huynh báo thù cho ngươi.”

Diệp Hữu nghĩ người lấy đi ngọc bội không đơn giản, cho nên mới bình tĩnh uống trà chờ đối phương mở miệng trước, giờ ngược lại đã nói xong rồi, vậy hắn thật sự là sư đệ của y sao? Diệp Hữu nhìn y một cái, thầm than nhẹ một tiếng, có chút muốn nói lại thôi.

Tần Nguyệt Miên vội vàng vểnh tai, nóng lòng muốn biết đây là chuyện gì xảy ra, kết quả chỉ nghe người này nói: “Thật trùng hợp, ta cũng không biết, được rồi, sư huynh, tên ta gọi là gì? Sư phụ của chúng ta là ai?”

Tần Nguyệt Miên: “. . .”

Văn Nhân Hằng: “. . .”

Văn Nhân Hằng phản ứng lại trước tiên: “Ngươi không nhớ gì sao?”

“Bị thương, tỉnh lại cái gì cũng quên hết, đầu mối duy nhất  chỉ có miếng ngọc bội.” Diệp Hữu nói, “Lần cuối cùng sư huynh nhìn thấy ngọc bội là khi nào? Trước đó đã gặp những ai?”

Văn Nhân Hằng nhíu mày: “Việc này ta cũng đã suy nghĩ thật lâu, nhưng cũng không có manh mối.”

Diệp Hữu tạm thời không nói, nhìn về phía hai gia đinh đứng ở ngoài đình, đang do dự không dám đi vào, biết đã đến giờ đổi thuốc, vì vậy nhìn hai người ngoài đình kia hơi gật đầu, mang nơ con bướm đi ra.

Ta thông minh như thế, vậy mà thật sự đã ngu dại rất nhiều năm sao?

Diệp Hữu tự kỷ nghĩ vậy, không nhanh không chậm đi qua đình viện lất phất mưa bay, thầm nghĩ chuyện này hoặc là sự thật, hoặc là vì nguyên nhân gì đó, Văn Nhân Hằng biết hắn đã mất trí nhớ, cho nên mới chụp mũ lừa hắn như vậy.

Hắn quyết định sẽ tỉ mỉ quan sát một chút, dù sao cũng đã nói ra rồi, sau này hắn có thể tùy tiện hỏi y bất cứ điều gì, sau đó phán đoán thật giả cũng không muộn.

Tần Nguyệt Miên cũng rất muốn biết rõ ràng chuyện này, chờ người đi xa rồi mới hỏi: “Kia thật sự là sư đệ của ngươi?”

Khóe miệng Văn Nhân Hằng hơi giương lên, tuy vẫn là dáng vẻ nhã nhặn nhưng lại thêm vài phần ý vị sâu xa. Tần Nguyệt Miên biết rõ con người của y trước mặt và sau lưng người khác nhưng không thể trách, truy vấn: “Rốt cuộc có phải hay không. . . Không đúng, ngươi vốn dĩ không biết tình huống của hắn, cho nên hẳn là lời nói thật. . .”

Hắn bỗng nhiên liên tưởng đến cái gì, hít sâu một hơi.

Đặt mình vào hoàn cảnh người nọ mà ngẫm lại, nếu hắn là người mất trí nhớ, sau khi tỉnh lại tuyệt đối sẽ nóng lòng muốn biết mình tên họ là gì, nhà ở đâu vân vân, nhưng vị công tử bị thương kia đã tới sơn trang hơn nửa tháng nhưng vẫn chưa lộ ra chút sơ hở nào, đồng thời sau khi biết ngọc bội là của Văn Nhân Hằng, còn có thể làm như không có việc gì đối mặt với Văn Nhân Hằng uống hai chén trà.

Này cũng quá bình tĩnh a!

Không chỉ như vậy, sau đó người này còn lừa Văn Nhân Hằng một chút, thấy tình huống không đúng mới chịu nói thật ra, nhìn như lui một bước, nhưng cũng là nước cờ lấy lui làm tiến, bởi vì trong tình huống như vậy, nếu hắn tiếp tục lừa dối nữa thì cũng không có được chút lợi ích nào.

Tần Nguyệt Miên nhịn không được thì thầm: “Rốt cuộc thì hắn là ai?”

Văn Nhân Hằng mặt không đổi sắc nói: “Là sư đệ của ta.”

Tần Nguyệt Miên muốn hộc máu, thấy hắn đứng lên, hỏi: “Đi đâu?”

“Mười năm rồi. ” Văn Nhân Hằng ra khỏi tiểu đình, giọng nói mang theo vài phần sung sướng, “Khó khăn lắm mới gặp lại sư đệ, ta đương nhiên phải quan tâm hắn nhiều một chút.”

 

Vô ý tình thâm – Chương 2

CHƯƠNG 2

Edit: OnlyU

Hiếm thấy Thẩm Thời Trạm không chạy bộ lúc sáu giờ sáng như hôm nay, hắn cúi đầu nhìn gương mặt ngủ đến đỏ bừng của Lạc Mân trong ngực, khóe miệng hơi cong lên.

Tối hôm qua thật sự hơi quá mức, đem cậu nhóc làm mệt muốn chết rồi, chắc sẽ ngủ thẳng đến chiều.

Lúc làm lần cuối cùng, Lạc Mân gần như là mở miệng khóc nức nở, nhưng cũng không như ngày thường cầu xin hắn dừng lại.

Ngược lại vẫn luôn quấn hai chân quanh người hắn, đến lúc hai chân không còn chút sức lực nào mới vô lực mở ra hai bên, không ngừng ôm cổ hắn đòi hôn. Bộ dáng dính người như vậy làm Thẩm Thời Trạm muốn chết luôn trên người cậu.

Lúc đó hai người đều rất ra sức, làm từ buổi chiều đến tối mới ngừng, lúc ôm Lạc Mân vào phòng tắm tẩy rửa thì cậu đã ngủ không biết trời đất gì rồi.

Từ buổi chiều…

Lúc này Thẩm Thời Trạm cảm thấy chút bất thường.

Chiều hôm qua công ty không có việc gì, cũng không tăng ca nên Thẩm Thời Trạm về nhà sớm hơn bình thường ba giờ.

Vừa vào cửa nhà, Thẩm Thời Trạm không thấy Lạc Mân chờ hắn như ngày thường, hỏi quản gia mới biết buổi trưa Lạc tiểu thiếu gia từ Thẩm thị trở về liền lên lầu, sau đó không hề xuống dưới.

Lạc Mân nghỉ hè ở nhà rất tẻ nhạt, có lúc buổi trưa sẽ đến công ty cùng Thẩm Thời Trạm ăn trưa.

Thật ra Lạc Mân muốn đi làm cùng Thẩm Thời Trạm vào sáng sớm, nhưng đêm trước Thẩm Thời Trạm thường lăn qua lăn lại làm hôm sau cậu không rời giường nổi. Lạc Mân chỉ có thể suy nghĩ lại.

Thẩm Thời Trạm muốn hỏi lại bị Lạc Mân dán tới, liền quên mất việc này.

Nếu là ngày thường Thẩm Thời Trạm không dễ dàng bị Lạc Mân lừa gạt như vậy, nhưng tối qua Lạc Mân thực sự rất hấp dẫn, Thẩm Thời Trạm ăn Lạc Mân nhiều lần như thế, chưa bao giờ thấy bộ dáng chủ động của cậu.

Trong chăn rất nóng, khi Thẩm Thời Trạm tỉnh lại thì có chút chịu không nổi, muốn vươn tay ra ngoài.

Lạc Mân nhận ra cánh tay vòng qua sau lưng mình biến mất, bất an hướng cọ cọ vào lồng ngực của Thẩm Thời Trạm, trong miệng lại rầm rì kêu tên hắn,  nhìn qua như tỉnh như không.

Thẩm Thời Trạm nhanh chóng ôm Lạc Mân cách lớp chăn, lúc này Lạc Mân mới an ổn ngủ. Thẩm Thời Trạm cưng chìu cười cười, cẩn thận hôn một cái lên mắt của Lạc Mân, nhỏ giọng nói:

“Ngủ mà vẫn có thể làm nũng được.”

Quản gia đứng ở đầu cầu thang, nhìn về phía cửa chính. Điện thoại lầu dưới như muốn bị nổ tung từ sáng sớm, đã mười một giờ mà phòng ngủ chính vẫn không có động tĩnh gì. Ông gõ cũng không đúng mà không gõ cũng không xong.

Thẩm Thời Trạm không thích người khác hầu hạ, trước đây có thể vào phòng của hắn chỉ có Chu quản gia và vợ của Chu quản gia phụ trách quét dọn.

Từ khi Lạc Mân dọn đến, lão Chu sẽ không đến gần phòng ngủ chính khi hai người đang ở bên trong, bà Chu cũng chỉ thừa dịp hai người không ở trong phòng, mỗi buổi trưa sẽ vào thay đổi ra giường, chăn gối, thuận tiện lấy quần áo đem đi giặc.

Chỉ có một lần vào cuối tuần, lúc hơn chín giờ Thẩm Thời Trạm có gọi bữa sáng, bảo người đặt ở trước cửa phòng , lấy cơm rồi không đi ra nữa, đến chiều thấy đã sắp tới hai giờ nên ông mới tới cửa gọi.

Công ty thật sự có việc gấp tìm Thẩm Thời Trạm, lão Chu vạn bất đắt dĩ đi gõ cửa. Lúc Thẩm Thời Trạm đi ra sắc mặt đen đến dọa người, Lạc Mân mặc áo ngủ màu xanh hải quân, tóc vẫn còn ướt, đi theo phía sau hắn nhìn lão Chu cười cảm kích.

Thẩm Thời Trạm quay đầu lại thấy Lạc Mân nhìn lão Chu cười càng thêm tức giận với lão Chu.

Lão Chu run sợ trong lòng nghĩ, tổ tông cậu vẫn là đừng có cười với tôi nha, vị này có thể ăn dấm chua với chú cún con trong vườn hoa, tôi không trêu chọc nổi đâu.

Nghĩ tới đây lão Chu không dám đi gõ cửa. Đang lúc ông do dự, Thẩm Thời Trạm mở cửa đi ra.

Nhìn qua khe cửa, trong phòng không có lấy một tia sáng, chắc chắn rèm cửa sổ vẫn còn đóng kín.

Lão Chu nhìn Thẩm Thời Trạm nhẹ nhàng đóng cửa, đóng chốt cửa cận thận như sợ bom nổ. Ông không biết nên vui mừng hay lo lắng, lúc trước Thẩm phu nhân thường lo lắng Thẩm Thời Trạm quá lãnh tình, sợ hắn vĩnh viễn một thân một mình.

Hiện tại hắn ở cùng với Lạc Mân, có lẽ, đây là một mặt cực đoan khác trong tính cách của Thẩm Thời Trạm đi.

Trong lúc ông còn đang ngẩn người thì Thẩm Thời Trạm đã xuống lầu, lão Chu nhanh chóng đi theo sau:

“Công ty…”

“Lạc Mân ngủ không được quấy rầy cậu ấy, dặn dò những người khác làm việc chú ý nhẹ nhàng một chút.”, Thẩm Thời Trạm ngắt lời ông: “Bảo phòng bếp chuẩn bị sẵn thức ăn, cách hai giờ làm một lần, Lạc Mân tỉnh giấc thì gọi cậu ấy ăn.”

Thẩm Thời Trạm cầm âu phục vào phòng tiếp khách thay, lão Chu đi theo vào nói những chuyện quan trọng trong điện thoại cho hắn, lúc ông nói gần xong thì động tác trên tay của Thẩm Thời Trạm dừng lại một chút:

“Hôm qua Lạc Mân trở về bằng cách nào?”

Lão Chu suy nghĩ một chút rồi nói:

“Đón xe về, tiểu Lý nói tiểu thiếu gia gặp một người bạn nên bảo hắn về trước.”

Động tác mở cửa của Thẩm Thời Trạm dừng lại một chút, lạnh lùng nói:

“Nói tiếp đi.”

Áp suất thấp từ trên người Thẩm Thời Trạm bùng phát ra, dù lão Chu đã quen cũng đổ mồ hôi lạnh đầy người, ông biết, chuyện liên quan đến Lạc Mân không phải là chuyện nhỏ, vì vậy thành thật nói tiếp:

“Lúc tiểu thiếu gia vào cửa sắc mặt không được tốt, như là…như là đã khóc …”

Nét mặt Thẩm Thời Trạm không chút cảm xúc, mở cửa bước ra ngoài, lão Chu lại cảm thấy nhiệt độ xung quanh hạ xuống mấy độ, kiên trì đi theo nói tiếp:

“Tôi cũng không dám hỏi nhiều, muốn gọi điện thoại cho ngài, tiểu thiếu gia biết tôi muốn làm gì nên đã cầu xin  tôi, nói chỉ là do gió thổi vào mắt, bảo tôi đừng cho ngài biết, sợ làm ngài lo lắng. Tôi nghĩ có lẽ trong lòng tiểu thiếu gia khó xử, nếu có chuyện gì thì buổi tối sẽ nói với ngài, nên cũng không gọi điện thoại.”

Lão Chu nhìn sắc mặt Thẩm Thời Trạm, thầm nghĩ “Tiểu Lý, tôi cũng đã làm hết sức rồi”, quả nhiên Thẩm Thời Trạm nhàn nhạt nói:

“Đưa cho tiểu Lý tiền lương tháng này…không… thêm hai tháng đi, nói là tài xế trong nhà đã đủ rồi, không cần nhắc tới chuyện Lạc Mân.”

Trong lòng lão Chu biết việc này không cách nào cứu vãn, cúi đầu đáp:

“Vâng, thiếu gia, tôi biết rồi.”

Xử lý xong chuyện của công ty cũng đã gần đến ba giờ, Thẩm Thời Trạm không yên tâm về Lạc Mân, đơn giản lần thứ hai tan tầm sớm.

Diễn đàn fans tổng tài trong công ty đã bùng nổ rồi, khoảng thời gian này Thẩm Thời Trạm luôn đến muộn về sớm, các nàng thật sự rất hiếu kỳ, không biết là thần thánh phương nào câu dẫn hồn phách khiến Thẩm Thời Trạm không có tâm tư đi làm.