Vô ý tình thâm – Chương 8

CHƯƠNG 8

Edit: OnlyU

Thẩm Thời Trạm lái xe đến nhà họ Lạc, lúc này đã gần mười giờ đêm nhưng xe trên đường vẫn rất đông. Một chiếc xe từ cánh phải lách qua trước mặt hắn, Thẩm Thời Trạm dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên tay lái, hạ tốc độ lái xe, nhắc nhở bản thân bình tĩnh trở lại.. Lúc chờ đèn đỏ, hắn nhìn con mèo nhỏ mà Lạc Mân để sát cửa sổ bên phải cười nhẹ.

Hiện tại đã hơi muộn, gõ cửa nhà cậu thì không tốt lắm, vì vậy Thẩm Thời Trạm đứng trước cửa Lạc gia gọi điện thoại cho Lạc Mân. Lúc này cậu vừa mới tắm xong, cũng không thay đồ ngủ mà mặc quần áo ngày thường hay ra ngoài, đang nằm trên giường ngẩn người nhìn điện thoại thì Thẩm Thời Trạm gọi đến.

Cậu không muốn nhận điện thoại, biết là Thẩm Thời Trạm tới để an ủi mình, nhưng cậu cũng biết không có việc gì phải an ủi, dù sao hắn cũng không phải có ý đó. Cậu muốn trở về, trở về căn phòng mà hai người đã ở chung hơn nửa tháng kia. Muốn ôm Thẩm Thời Trạm, chôn đầu trong lồng ngực của hắn, chân quấn quanh eo hắn, giữ nguyên tư thế như vậy mà ngủ cả đêm.

Lạc Mân suy nghĩ miên man, điện thoại trong tay hết sáng lại tối, Thẩm Thời Trạm vẫn kiên trì gọi. Hắn không tưởng tượng được cậu sẽ uất ức thành bộ dạng gì, vốn là một cậu bé hay xấu hổ, vì hắn mà dọn ra ngoài ở, hiện tại hắn còn nói một câu như thế, thật đúng là không có đầu óc.

Thẩm Thời Trạm vừa ấn số điện thoại vừa bước xuống xe gõ cửa. Mở cửa là đầu bếp của Lạc gia, dì ấy không biết hắn, lúc này cũng quá muộn, Thẩm Thời Trạm đơn giản nói:

“Tôi đến tìm Lạc Mân, phiền dì báo có Thẩm tiên sinh đến.”

Đầu bếp nghe là họ Thẩm liền biết là ai, vội vã mời Thẩm Thời Trạm vào nhà, còn mình thì lên lầu tìm Lạc Mân. Mẹ Lạc nghe tiếng động cũng đi ra, bà đang chơi bài với ba Lạc ở phòng khách, lúc bà đi ra ba Lạc cũng đi theo.

Đều là người trong lĩnh vực kinh doanh nên rất quen thuộc nhau, Thẩm Thời Trạm khách khí chào hỏi. Mẹ Lạc mời hắn đến phòng khách, gọi người giúp việc pha trà rồi tự mình mang lên. Ba Lạc ngồi đối diện cười nói:

“Cậu Thẩm đến nhà chơi, không đón tiếp chu đáo được.”

Tuy ba Lạc lớn tuổi hơn Thẩm Thời Trạm nhiều nhưng vì Thẩm Thời Trạm kế thừa gia nghiệp từ sớm nên đã cùng những người của thế hệ trước làm ăn lâu năm, Thẩm gia ở trong tay hắn ngày càng phát triển, vì vậy ba Lạc có thói quen xưng hô ngang hàng với hắn. Bình thường không thấy gì lạ, bây giờ Thẩm Thời Trạm nghe vậy có chút không được tự nhiên, không biết ba Lạc có ý gì không. Hắn cũng cười nói:

“Chú Lạc đừng trêu cháu, đêm khuya như vậy còn đến quấy rầy đúng là không thích hợp, xin chú thứ lỗi.”

Mẹ Lạc ngồi kế bên nghe hai người nói vòng vo, nhấp ngụm trà nói:

“Chú của cháu là người không thẳng thắn, cháu đừng nên học theo ông ấy.”, bà buông chén trà trong tay xuống nói tiếp:

“Nghe nói công ty con của Thẩm thị muốn dời đến tổng bộ? Thời gian tới chắc chắn sẽ rất bận rộn, phải chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng quá cố sức.”

Thẩm Thời Trạm đáp:

“Đúng là vậy, nhưng những việc này có nhân viên làm rồi, cháu cũng không quá bận. Hơn nữa cho dù cháu không để ý thì Lạc Mân cũng sợ cháu quá mệt mỏi, luôn có cách làm cháu không tăng ca được. Gần đây trời nóng, dì cũng đề phòng bị say nắng, buổi trưa nắng gắt không nên ra ngoài.”

Hai người trò chuyện vui vẻ, Thẩm Thời Trạm luôn khen Lạc Mân làm trong lòng mẹ Lạc rất thỏa mãn. Lạc Mân từ trên lầu đi xuống thấy không thể tin vào mắt mình, ngây ngốc nhìn Thẩm Thời Trạm đang ngồi trong phòng khách.

Thẩm Thời Trạm vừa cười vừa đứng dậy dắt Lạc Mân ngồi xuống kế mình, nói với mẹ Lạc:

“Cũng tại cháu hay để đồ đạc lung tung, hôm trước đem hợp đồng về nhà nhưng giờ tìm không thấy nữa, mà mai cần gấp rồi, muốn hỏi Lạc Mân nhưng điện thoại mãi không được, vì vậy mới đến đây.”

Nói xong quay đầu hỏi Lạc Mân:

“Lúc em dọn dẹp thư phòng có nhìn thấy không?”

Lạc Mân ở nhà họ Thẩm còn thoải mái hơn nhà mình, trừ ăn uống tắm rửa thay quần áo, cậu không cần làm gì khác, thậm chí ngay cả tắm rửa cậu cũng không cần tự mình làm. Nghe Thẩm Thời Trạm hỏi như vậy, cậu nói thuận theo:

“Hình như có, mà em không nhớ rõ.”

Mẹ Lạc nghe vậy vội vàng nói:

“Vậy con mau theo cậu Thẩm về nhà tìm đi, không được làm hỏng việc.”

Lạc Mân vâng dạ rồi chào hai người ra về với Thẩm Thời Trạm. Mẹ Lạc nhanh chóng quên mất việc này, lôi kéo ba Lạc muốn tiếp tục đánh bài. Mà ba Lạc lại biết chuyện không như Thẩm Thời Trạm nói, nhưng nhìn thấy hai mắt của Lạc Mân tỏa sáng khi thấy Thẩm Thời Trạm, ông cũng không biết nên nói cái gì mới đúng.

Nếu Lạc Mân bị cưỡng ép, ông cũng không sợ thế lực của Thẩm gia, liều mạng cũng phải đòi một lời giải thích thỏa đáng. Nhưng trong chuyện này Lạc Mân lại hoàn toàn đồng ý , cho nên chuyện này cũng chỉ có thể như vậy.

Trong lòng ba Lạc rất rõ ràng, đây không phải là vấn đề có thể hay không thể giữ lại sau này nói. Đối với ông, nếu là con trai cả nói thích đàn ông thì ông sẽ yên tâm hơn một chút, nhưng hết lần này tới lần khác lại là Lạc Mân.

Người ngoài nhìn sẽ thấy rất tốt, nhưng thật lòng mà nói thì dù đã quen biết nhiều năm như vậy, Lạc Dật Sơn ông vẫn không biết Thẩm Thời Trạm là loại người gì. Chỉ biết là trong chuyện làm ăn, nếu bạn trung thực với hắn thì hắn sẽ không hại bạn. Tuy rằng sẽ bị hạn chế hoạt động một chút, nhưng trong chốn thương trường chìm nổi này, có một nhà đủ thế đủ lực nói sẽ không hại bạn, vậy còn chưa đủ hay sao? Chắc chắn là Thẩm Thời Trạm có những thủ đoạn cứng rắn, nếu không hắn sẽ không thể nắm vững Thẩm gia trong tay khi còn trẻ như vậy. Lạc Dật Sơn nghĩ nếu con trai út của mình và Thẩm Thời Trạm chỉ là vui đùa thì tốt rồi, nhưng nếu là thật lòng thật dạ yêu, không chết cũng bị lột một lớp da.

Lạc gia xem như là nhà giàu, nhưng cũng chỉ là giàu mà thôi. Còn Thẩm gia mới thật sự là giàu sang, là vừa giàu vừa sang, cả An thị này một mình nhà họ Thẩm độc tôn, số lượng chi nhánh, công ti con trải rộng không đếm xuể. Tạm thời chưa nói đến chuyện Thẩm Thời Trạm rốt cuộc có thừa nhận mối quan hệ này một cách công khai hay không, chỉ riêng những người Thẩm gia thôi cũng đủ ăn sống Lạc Mân rồi.

Nhưng nhìn tình hình vừa rồi, lạc Dật Sơn cười khổ, ai sẽ tin tưởng Lạc Mân chỉ là rung động nhất thời đây?

 

Vô ý tình thâm – Chương 7

CHƯƠNG 7

Edit: OnlyU

Hôm nay là ngày nóng nhất trong năm, Lạc Mân ở nhà không muốn làm gì. Trong nhà có mở máy lạnh, Thẩm Thời Trạm sợ nhiệt độ thấp quá không tốt cho sức khỏe, dặn dò lão Chu chỉ mở hai mươi sáu độ thôi.

Lão Chu khổ sở nhìn Lạc Mân vừa chỉnh máy lạnh xuống còn mười chín độ, đang quấn chăn mỏng ngồi đọc truyện trong thư phòng. Ông không muốn cậu bị cảm dưới sự chăm sóc của mình, bèn đứng tại chỗ canh chừng. Cậu cũng biết Thẩm Thời Trạm đã dặn dò Lão Chu nên cũng không làm khó ông.

A, thật không công bằng mà, đã đi làm rồi còn muốn điều khiển mình từ xa.

Mặc dù đáy lòng mắng Thẩm Thời Trạm như vậy nhưng Lạc Mân lại quên mất chuyện vừa mới nghỉ hè mình đã sang đây ở, còn không thèm về nhà. Vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền tới, điện thoại vang lên, là anh hai cậu gọi:

“Tiểu Mân, em không về nhà, có việc gì anh không chịu trách nhiệm đâu nha.”

Nghe được giọng điệu cười trên sự đau khổ của Lạc Trăn, cậu hơi oán giận. Nhưng nghĩ lại bản thân cậu hành động như vậy cũng hơi quá, từ lúc được nghỉ học đến giờ chưa từng về nhà. Thôi thì thuận theo tự nhiên đi, Lạc Mân quyết định hôm nay sẽ về thăm nhà.

Lúc Thẩm Thời Trạm bắt máy, Lạc Mân nghe đầu dây bên kia im lặng không nói gì, thầm nghĩ lát nữa còn phải nói chuyện trở về nhà, không bằng nói hai câu dễ nghe lấy lòng người ta trước đã. Nghĩ vậy, cậu kéo dài giọng ngọt ngào mềm mại gọi một tiếng “ông xã”. Thẩm Thời Trạm nghe tiếng gọi mà trên giường hắn hết sức dụ dỗ cậu mới chịu nói, trong đầu nổ ầm một cái mới “ừ” trả lời cậu.

Lạc Mân thấy Thẩm Thời Trạm không phản ứng gì khác, bèn nói thẳng với hắn mình sẽ về nhà một đêm, còn nịnh nọt bảo đảm:

“Sáng mai ăn sáng xong em sẽ về liền, đi xe nhà bên kia nên anh không cần đến đón em đâu.”

Vẻ mặt Thẩm Thời Trạm trở nên nhu hòa, nói hắn sẽ đến đón cậu, cũng không nhiều lời thêm, hẹn cậu mai gặp rồi cúp điện thoại. Mấy quản lý cấp cao trong phòng không dám thở mạnh, phòng tổng tài có cách âm rất tốt, bọn họ lại đứng gần như vậy, nghe được rõ ràng đến tám chín phần.

Chuyện của tổng tài và tiểu thiếu gia nhà họ Lạc cũng không phải là bí mật, nhưng hình tượng của Lạc Mân ở bên ngoài có hơi xa cách, khách khí với mọi người, cậu đối với người khác đều có khoảng cách nhất định. Không ai nghĩ hai người bọn họ ở chung lại như thế. Hơn nữa Lạc Mân được Lạc gia bảo vệ rất kỹ, ít khi xuất hiện xã giao, vì vậy vừa rồi nghe giọng cậu nũng nịu gọi “ông xã”, trong lòng mọi người đều run lên.

Trong lòng họ hơi lo lắng, dáng vẻ ngây thơ của người yêu bị người ngoài biết được, không biết tổng tài sẽ trừng trị bọn họ thế nào đây? Lần trước Phó tổng không gõ cửa đã bước vào phòng, thấy cảnh Thẩm Thời Trạm đang đè Lạc Mân, ngay sau đó đã bị điều đi công tác bên Lào hơn một tháng, làm mọi người có ấn tượng thật sâu sắc.

Bọn họ vừa lo lắng lại vừa khâm phục Tổng tài có thể thu phục được Lạc Mân. Tiểu thiếu gia Lạc gia thanh lãnh như vậy mà bị dạy dỗ thành ngoan ngoãn nghe lời, không những gọi “ông xã” vô cùng quen miệng, mà về nhà một chuyến cũng phải cẩn thận gọi điện báo cáo, thật đúng là ngoài dự đoán. Thẩm Thời Trạm nói điện thoại xong mặt không đổi sắc xin lỗi đã làm phiền mọi người. Các quản lý cấp cao đều thở phào nhẹ nhõm, “Ngài không phái chúng ta đi Nam Tư, chúng ta cám ơn còn không kịp.” 

Cuối cùng cuộc họp cũng kết thúc. Lúc này Thẩm Thời Trạm mới thả lỏng cơ thể dựa vào ghế, hắn xoa xoa lông mày, nhớ lại tiếng “ông xã” vừa nãy của Lạc Mân, vừa buồn cười vừa cảm thấy mềm lòng. Cậu cẩn thận dè đặt như vậy làm hắn nghĩ mãi không ra. Rõ ràng mình là người theo đuổi trước, mà nói thật lúc bắt đầu rất khó khăn, như đụng phải cây đinh cứng.

Sau này khi ở cùng nhau, hắn dần dần phát hiện Lạc Mân bắt đầu bất an. Giống như cậu không có cảm giác an toàn trong chuyện tình này. Rất ít khi gặp khó khăn như vậy, nhưng hắn nhanh chóng giải quyết. Nếu cậu không có cảm giác an toàn, vậy mình nỗ lực thêm nữa, đối xử với cậu càng phải tốt hơn, một ngày nào đó cậu sẽ hoàn toàn mở rộng trái tim với mình.

Không có Lạc Mân chờ ở nhà, Thẩm Thời Trạm không vội về nhà nghỉ ngơi mà tiếp tục xử lý công việc ở văn phòng. Đèn trong phòng tổng tài vẫn sáng nên không ai dám ra về trước. Thật ra tần suất tăng ca gần đây đã giảm hẳn nên mọi người cũng không oán giận gì.

Phó tổng tài vừa trở về từ Lào không lâu, nhìn đèn sáng trên tầng cao nhất sờ sờ mũi, trong lòng vừa sợ vừa tức. Sao người khác cũng nghe mà không bị gì!

Nói cũng không nghĩ lại, lúc đó gã vừa bước vào đã dọa Lạc Mân suýt khóc, so với trường hợp vừa rồi cậu không biết gì thì làm sao giống nhau được, tuy Thẩm Thời Trạm cũng không vui khi bị người khác nghe.

Lạc Mân rề rà chuẩn bị đến trưa mới ra khỏi cửa, thật ra cậu cũng không có đồ gì mang theo, chỉ là không muốn đi, vào thư phòng ngồi hơn một tiếng đồng hồ, rửa mặt xong lại úp mặt vào gối của Thẩm Thời Trạm một lúc lâu, thuận tiện suy nghĩ xem có nên đi hay không.

Cậu cũng biết, anh hai gọi điện nhưng thật ra người muốn gặp mình là ba, nhìn bên ngoài không nắng lắm, cậu lấy ví tiền chào Lão Chu rồi đi. Lão Chu dặn dò tài xế cẩn thận rồi mới để Lạc Mân lên xe về nhà.

Cậu vừa về đến nhà đã bị mẹ Lạc dạy bảo một trận, rồi mới cho ăn tối, ba Lạc ngồi kế bên cũng không châm dầu vào lửa. Lúc ăn cơm cậu liên tục gắp thức ăn cho ba, luôn miệng nịnh nọt. Anh cả, anh hai đều về ăn tối, rất lâu rồi cả nhà mới tụ họp đầy đủ ăn bữa cơm.

Mẹ Lạc mừng rỡ ra mặt. Lạc Mân cũng vui vẻ theo. Tối đến, cậu gọi điện cho Thẩm Thời Trạm, hắn thấy cậu vui như vậy nên mới thuận miệng hỏi cậu có muốn ở thêm mấy ngày hay không. Vừa nói xong Thẩm Thời Trạm liền biết mình nói sai rồi, quả nhiên Lạc Mân im lặng vài giây, sau đó cố làm ra vẻ không để ý, vui vẻ nói cũng được, dù sao đã rất lâu rồi không về nhà.

Thẩm Thời Trạm dễ dàng nghe được giọng cậu hơi run rẩy. Lạc Mân quá nhạy cảm, lại hay suy nghĩ miên man. Hắn nhớ lúc trước còn ba ngày là được nghỉ, cậu liền ám chỉ trong điện thoại nói muốn đến nhà hắn ở. Nói cái gì mà nhà gần bờ biển, rồi cậu thích dạo chơi trên bờ biển thế nào. Còn nói Thẩm Thời Trạm không cần chuẩn bị phòng khách, cứ như vậy là tốt rồi, trước khi vào ở quét dọn sơ qua là được.

Thẩm Thời Trạm nghe vậy hơi buồn cười, cũng thẳng thắng mời cậu đến ở, còn nói không có phòng khách cho cậu, có thể ở chung phòng với mình. Lạc Mân vờ vịt một lúc mới đồng ý.

Câu nói vừa nãy của mình, Lạc Mân chắc chắn sẽ nghĩ mình chê cậu phiền.

Đêm nay Thẩm Thời Trạm không ôm Lạc Mân nên bị mất ngủ, trong lòng cứ thấy vô cùng vắng vẻ. Bình thường đều ôm cậu trong lòng, Lạc Mân sẽ cắn bả vai của hắn mấy cái rồi mới ôm nhau ngủ.

Thẩm Thời Trạm vừa muốn giải thích thì đã nghe Lạc Mân nói đông nói tây sang chuyện khác, giọng nói rõ ràng có hơi nghẹn ngào. Cậu cũng không biết mình bị sao nữa, chỉ cần chuyện liên quan đến Thẩm Thời Trạm là dễ dàng khóc. Rõ ràng cậu không phải là người hay khóc a!

Cậu nói không nổi nữa, cố gắng chúc ngủ ngon rồi muốn cúp máy. Thẩm Thời Trạm vẫn còn ở văn phòng, hắn thô bạo đóng laptop, cầm di động nói:

“Không được cúp điện thoại, bây giờ anh đi gặp em.”

Lạc Mân luôn miệng nói không được không được, Thẩm Thời Trạm đã cầm chìa khóa xe đi xuống lầu. Cậu cảm thấy mình thật sự quá lo được lo mất, vừa nãy đúng là rãnh rỗi kiếm chuyện không đâu. Đứng ở lập trường của Thẩm Thời Trạm, không cho cậu về nhà mới là sai, nhưng khi đó cậu chỉ cảm thấy rất đau lòng, cứ nghĩ hắn không muốn ở cùng cậu nữa.

Vô ý tình thâm- Chương 6

CHƯƠNG 6

Edit: OnlyU

Đèn trong thư phòng sáng trưng, quần áo của Lạc Mân đã bị cởi ra hơn nửa, cơ thể hoàn toàn bại lộ dưới ánh mắt nóng rực của Thẩm Thời Trạm. Cậu nằm im trong lòng hắn thở gấp. Bàn tay xấu xa vuốt ve khắp người cậu, mơn trớn đến chỗ nào chỗ đó liền nóng như lửa đốt, áo đã bị cởi ra lộ lồng ngực trắng nõn, ngược lại quần vẫn còn nguyên.

Thẩm Thời Trạm sợ thư phòng không ấm áp bằng phòng ngủ, Lạc Mân sẽ bị bệnh, cố gắng đè nén dục vọng đang bốc lên, vơ lấy tấm chăn mỏng quấn quanh người cậu rồi ôm nhanh về phòng. Lạc Mân bị quấn lộ ra gương mặt nhỏ nhắn và cánh tay đang ôm cổ của Thẩm Thời Trạm, cậu không sợ chết châm dầu vào lửa nói:

“Thật ra làm trong thư phòng cũng được mà. Chúng ta…chưa từng thử trong thư phòng nha.”

Thẩm Thời Trạm không thay đổi sắc mặt bóp mạnh hai mông của Lạc Mân, cậu bị đau hơi co người lại nhưng vì bị hắn ôm chặt nên không trốn đi đâu được. Vào phòng ngủ rồi hắn lại không nôn nóng lột sạch cả người cậu mà dịu dàng hôn lên đôi môi ngọt ngào.

Lạc Mân ngoan ngoãn ngẩng đầu đón nhận nụ hôn vô cùng nhẹ nhàng của Thẩm Thời Trạm. Lúc kết thúc nụ hôn dài đằng đẵng này, nước bọt thuận khóe khóe miệng của cậu chảy xuống hai bên tai, hắn thấy vậy lại cúi xuống liếm mút sạch sẽ mới thôi. Cậu bị trêu chọc khiêu khích đến khó chịu, thêm cái chăn quấn chặt càng cảm thấy khô nóng cả người, cố gắng duỗi chân ra khỏi chăn cọ cọ lên cẳng chân của hắn.

Thẩm Thời Trạm quyết định dạy cho Lạc Mân một bài học, giả vờ như không có chuyện gì, chỉ ôm cậu không nhanh không chậm hôn. Cơ thể đè nặng lên người cậu cách chăn mỏng ma xát ám chỉ. Rốt cuộc Lạc Mân cũng nhận ra ý tứ của hắn, muốn vươn tay ôm hắn nhưng hai cánh tay bị chăn quấn chặt không cách nào nhúc nhích được.

Giờ cả người của Lạc Mân chỉ có đầu là cử động được, cậu cố dùng sức ma xát trán mình lên môi của Thẩm Thời Trạm, nhỏ giọng nói:

“Thời Trạm…Thẩm Thời Trạm…”

“Sao vậy?”, Thẩm Thời Trạm dù đang bận rộn vẫn ung dung trả lời.

“Nóng lắm…Lấy chăn ra đi…”

“Nóng hả?”, một tay của Thẩm Thời Trạm vươn ra sau lưng của Lạc Mân kéo chăn ra, làm bộ như muốn đứng lên.

Lạc Mân vừa cử động được liền bổ nhào về phía Thẩm Thời Trạm, đè hắn xuống cuối giường. Hắn cũng thuận theo cậu nằm xuống nhưng trên mặt không hề có ý cười, nghiêm trang hỏi Lạc Mân:

“Em nói nóng mà, còn ôm anh làm chi?”

Cảm nhận được hạ thân nóng bỏng cứng rắn của Thẩm Thời Trạm đỉnh lên người mình, nếu không Lạc Mân còn tưởng hắn nói thật. Yên lặng thầm cổ vũ chính mình, cậu lấy lòng nói:

“Em thích ôm anh, nóng cũng thích nha.”

Thẩm Thời Trạm nhướng mày nói:

“Nhưng anh nóng.”

Lạc Mân không thèm để ý, cúi xuống cọ cọ, mái tóc mềm mại đảo qua lại mắt và môi của Thẩm Thời Trạm, làm hắn ngứa ngáy muốn cười lớn. Hắn ôm chặt Lạc Mân không cho cậu cử động, kéo khoảng cách ra một chút.

Nếu là bình thường, hắn sẽ không thèm để ý việc này. Nhưng hôm nay Lạc Mân phản ứng quá lớn, đến nỗi ngoại trừ đau lòng cậu, hắn không biết phải làm gì để an ủi. Hiện tại cần nghiêm túc nói rõ ràng, tránh sau này lại có người ăn nói bậy bạ làm cậu đau lòng.

“Mân Mân”, Thẩm Thời Trạm nhìn Lạc Mân nghiêm túc nói:

“Anh năm nay ba mươi mốt, chưa tính già. Nhưng so với em mới mười chín tuổi có khoảng cách rất lớn, điều này vẫn làm anh lo lắng. Sợ em gặp người khác tốt hơn đẹp trai hơn, rồi nhận ra anh thật vô vị, không cần anh nữa.”

Nghe đến đây Lạc Mân cười khúc khích. Thẩm Thời Trạm nhẹ nhàng nhéo nhéo khóe miệng hơi nhếch lên của cậu, tiếp tục nói:

“Em thích đánh đàn, nói được vài ngoại ngữ, thích nhiều chủ đề khác nhau, gặp ai cũng có thể trò chuyện vài câu. Tính tình của em cũng tốt, thầy cô bạn bè đều yêu thích em, người lớn cũng thích. So với em, anh là người vô cùng nhạt nhẽo.”

Lạc Mân mở miệng muốn phản bác, bị Thẩm Thời Trạm hôn một cái chặn lại. Bàn tay xấu xa của hắn vuốt ve các điểm nhạy cảm trên người cậu, trong khi miệng vẫn nói lời ngon ngọt:

“Mân Mân, em như vậy, anh lo em bị người khác cướp mất còn không kịp, làm sao đi tìm người khác được. Thêm nữa, có ai so được với em, trong lòng anh, em chính là tốt nhất.”

Lạc Mân run rẩy nằm dưới thân Thẩm Thời Trạm, bởi vì động tác nóng bỏng của hắn, cũng vì những lời nói của hắn. Cậu vẫn nghĩ, trong mối quan hệ này mình là người yếu thế. Thật không ngờ Thẩm Thời Trạm cũng lo được lo mất.

“Anh mới tốt nhất, anh mới là người thú vị.”

Lạc Mân phản bác, Thẩm Thời Trạm cũng không biết mình tốt thế nào, vừa muốn nói liền bị cậu hôn lên. Nếu đã nói rõ mọi chuyện, hắn không muốn nhẫn nhịn mà tiếp tục thảo luận với cậu xem ai tốt hơn ai. Kéo quần pyjama của cậu xuống, bàn tay to lớn vuốt ve da thịt mềm mại.

Lạc Mân hơi gầy nhưng hai cánh mông rất đầy đặn làm Thẩm Thời Trạm vô cùng say mê, ngày thường hắn không dám nhắc đến. Cậu rất thẹn thùng, xuống giường rồi mà trêu chọc đùa giỡn lưu manh thì cả ngày sẽ giận dỗi không thèm nói chuyện.

Mỗi lần làm tình Thẩm Thời Trạm sẽ làm cậu tới khóc mới thôi, cậu cũng từng kháng nghị nhưng bị câu “em cũng sướng đến phát run mà.” chặn miệng, sau này không nói được gì nữa. Hắn cởi quần cậu một cách mạnh bạo nhưng vuốt ve mơn trớn rất dịu dàng. Một tay của hắn ma xát hai điểm nhỏ trên ngực, ở bên trái hơi dùng sức kéo một cái, Lạc Mân không chịu nổi rên rỉ ra tiếng.

Thẩm Thời Trạm ngậm cánh môi của cậu nhẹ nhàng liếm mút, tay khác với lên đầu giường lấy thuốc bôi trơn rồi cầm trong tay chờ nó ấm lên mới bôi lên miệng huyệt, sau đó thử đưa một ngón tay vào thăm dò. Thật dễ dàng tìm thấy điểm mẫn cảm của Lạc Mân, mà cậu cũng dần dần thích ứng, sau đó Thẩm Thời Trạm đưa thêm vào một ngón tay, tại nơi mẫn cảm đó lúc nặng lúc nhẹ ma xát.

Lạc Mân nắm lấy tóc của Thẩm Thời Trạm theo bản năng, sau khi bình tĩnh chút mới thả tay ra, vuốt ve tóc của hắn an ủi rồi vươn tay nắm chặt lấy ga rải giường. Thẩm Thời Trạm cúi đầu hôn vành tai của cậu dỗ dành nói:

“Không sao đâu, anh không đau mà.”

Vừa nói chuyện vừa thêm vào ngón tay thứ ba, không giống như trước khiêu khích khắp nơi mà vào ngay điểm chính, thẳng đến nơi mẫn cảm của Lạc Mân ra sức chà xát. Bàn tay đang trêu đùa hai điểm trước ngực của cậu từ từ đưa xuống hạ thân, cầm lấy vật màu hồng nhạt mơn trớn. Đôi môi thay thế vị trí của bàn tay, ngậm lấy hai điểm đỏ tươi đã cứng lên.

Lạc Mân bị trước sau, trên dưới tấn công, cả cơ thể đỏ lên, nhấn chìm trong cơn sóng tình dục, nằm dưới thân Thẩm Thời Trạm thở dốc từng cơn. Cậu cố gắng mở mắt, ôm bả vai của Thẩm Thời Trạm nói:

“Đã có thể…đi vào.”

Thẩm Thời Trạm nghiêng đầu hôn nhẹ Lạc Mân, ngón tay trong tiểu huyệt tăng thêm lực mà bàn tay phía trước cũng tuốt động ngày càng nhanh. Vuốt ve mơn trớn quy đầu, ngay tại lỗ nhỏ cố tình qua lại lau đi chất lỏng rỉ ra. Cậu ôm chặt Thẩm Thời Trạm, nước mắt vì khoái cảm mà chảy xuống, lúc ngón tay của hắn ấn mạnh xuống cậu cũng không nhịn được mà bắn ra. Thẩm Thời Trạm rút tay phải trong tiểu huyệt ra trong khi tay trái vẫn giữ nguyên động tác tuốt động giúp cậu kéo dài khoái cảm.

Chờ Lạc Mân thở dốc bình tĩnh lại, Thẩm Thời Trạm tỉ mỉ ôm hôn cậu, dỗ dành người mới vừa đạt cao trào. Đèn đường ngoài của sổ bật sáng, ánh sáng ấm áp màu vàng nhạt chiếu vào phòng, cả căn phòng như dát lên một tầng kim phấn. Lạc Mân bị hấp dẫn, quay đầu nhìn ra ngoài. Trong phòng tràn ngập ánh sáng vàng nhạt ấm áp, quay đầu lại thấy một đôi mắt dịu dàng đang chăm chú nhìn mình, Lạc Mân cảm thấy vô cùng hạnh phúc, cúi đầu cọ cọ lên hõm cổ của Thẩm Thời Trạm thật lâu mới chịu ngừng.

Hạ thân của hắn vẫn nóng như lửa đang đỉnh lên người cậu, bầu không khí ấm áp làm cậu cũng không mắc cỡ nữa, đưa tay xuống nắm chặt côn thịt của hắn hỏi:

“Sao anh không đi vào?”

Thẩm Thời Trạm nhẹ nhàng xoa cánh mông mềm mại của cậu, khàn khàn trả lời:

“Tối qua anh làm quá nhiều, giờ làm nữa sợ em chịu không nổi.”, nói xong lại cắn lên cằm của cậu một cái rồi nói tiếp: “Ngủ đi.”

Giọng nói của Thẩm Thời Trạm vẫn mang đầy tình dục, vừa rồi chỉ có Lạc Mân thoải mái, còn hắn thì càng khó chịu hơn. Lạc Mân thấy vậy mềm lòng, muốn cúi đầu rúc vào trong chăn. Biết cậu định làm gì, Thẩm Thời Trạm kéo cậu lại ngăn cản. Bình thường hắn đã không nỡ để Lạc Mân làm chuyện này, hôm nay cậu còn bị ủy khuất như vậy, hắn lại càng đau lòng hơn.

Thẩm Thời Trạm nghiêng người ôm cậu, đèn đường từ phía sau hắt lên làm hắn trông rất anh tuấn. Lạc Mân không cam lòng, đưa tay xuống dưới nắm lấy côn thịt thô to vụng về tuốt động. Chỉ làm như vậy cũng khiến hắn thở gấp.

Hơi thở nóng hổi của Lạc Mân phả vào bên gáy hắn, Thẩm Thời Trạm cúi đầu hôn cậu rồi hỏi:

“Mân Mân lén uống sữa hả, trong miệng toàn là mùi sữa nè?”

Lạc Mân hé miệng ngậm đầu lưỡi của hắn, bắt chước theo hắn cắn một cái rồi mới nói:

“Em không thèm lén lút, dì nói em còn cao nữa…đồ hẹp hòi…sữa bò cũng không cho em uống.”

Thẩm Thời Trạm nắm tay cậu hướng dẫn cậu mơn trớn lên xuống côn thịt của mình, dụ dỗ nói:

“Mân Mân làm ông xã thoải mái, anh sẽ cho em uống sữa.”

Bé ngoan Lạc Mân vâng lời, kề đến mút hai chấm đỏ trên ngực của Thẩm Thời Trạm, học theo cách làm của hắn vừa ngậm vừa liếm mút. Thẩm Thời Trạm vô cùng thoải mái, bình thường như vậy chưa đủ để hắn bắn ra. Nhưng hôm nay lại đặc biệt, hai người vừa tâm sự lời thật lòng, cậu cũng không giống lúc trước thẹn thùng mắc cỡ, ngược lại ngoan ngoãn nói gì làm đó.

Hơn nữa hắn thấy cậu đã buồn ngủ, bàn tay tăng thêm lực, sau một lát cắn bên cổ của cậu một cái rồi bắn đầy ra tay. Dù Thẩm Thời Trạm cố rút ngắn thời gian, nhưng tay của Lạc Mân vẫn hơi tê mỏi, lúc này trên tay của cậu dính đầy tinh dịch của Thẩm Thời Trạm, đang ngơ ngác nhìn không biết làm gì tiếp theo.

Thẩm Thời Trạm nhẹ giọng cười, lấy khăn giấy trên tủ đầu giường lau khô tay của cậu rồi hôn lên, kéo chăn đắp kín người Lạc Mân xong mới xoay người đi vào phòng tắm, cầm hai cái khăn nóng ra, tỉ mỉ lau sạch hạ thân cho cậu xong mới đi tắm. Tắm qua loa một cái rồi lên giường ôm cậu vào lòng chìm vào giấc ngủ.

Vô ý tình thâm – Chương 5

CHƯƠNG 5

Edit: OnlyU

“Hôm qua em tình cờ gặp Nguyên Thịnh hả?”

Thẩm Thời Trạm hỏi với giọng khẳng định, ánh mắt Lạc Mân lóe lên một tia kinh ngạc, rồi nhu thuận gật đầu.

“Nguyên Thịnh nói anh đối xử tốt với em vì em giống với hắn trước kia, phải không?”

Thẩm Thời Trạm là dùng giọng điệu trần thuật để nói, Lạc Mân nhớ đến những gì Nguyên Thịnh nói hôm qua, lại cảm thấy khổ sở.

“Hắn còn nói, không đến mấy ngày là anh sẽ chơi chán em, rồi ném em qua một bên, giống như đã làm với hắn.”

Đôi mắt của Lạc Mân đã ngập nước, cậu nắm chặt áo sơ mi của Thẩm Thời Trạm, ngẩng đầu nói:

“Em sai rồi, đừng nói nữa mà.”

Thẩm Thời Trạm thản nhiên hỏi cậu:

“Sai chỗ nào?”

Lạc Mân bị hỏi vậy ấp úng không trả lời được. Thẩm Thời Trạm nhìn dáng vẻ của cậu như vậy cũng có chút tức giận:

“Không phải em đã nhận sai sao? Giờ lại không nói được làm sai chỗ nào, tính nói dối cho qua hả?”

Lạc Mân hơi nức nở nói:

“Không phải….Em không nên nghĩ bậy nghĩ bạ, không cần biết anh làm gì…em đều tình nguyện, em…em rất yêu anh…”

Lúc này Thẩm Thời Trạm thật sự rất giận, muốn dạy Lạc Mân một bài học nhưng thấy dáng vẻ đáng thương của cậu, hắn lại không nhẫn tâm.

Thẩm Thời Trạm thở dài, vươn tay lau đi nước mắt trên khóe mắt của cậu, lại im lặng không nói gì. Lạc Mân thấy Thẩm Thời Trạm muốn nói lại thôi, trong lòng càng thêm lo lắng, nước mắt trào ra ngày càng nhiều.

Thẩm Thời Trạm bị Lạc Mân làm cho rối loạn đầu óc, vừa tức giận cậu không có lòng tin đối với mình, vừa đau lòng cậu bởi vì việc này mà thương tâm. Hắn nắm tay cậu áp lên mặt mình, nhìn cậu chăm chú nói:

“Em quen biết anh khi nào?”

“…”

“Nói chuyện nha.”

Lạc Mân không biết tại sao Thẩm Thời Trạm lại hỏi đến chuyện này, không dám nói dối vì vậy thành thật trả lời:

“Bốn năm trước.”

Lần này đến lượt Thẩm Thời Trạm không hiểu, hắn vốn nghĩ Lạc Mân sẽ nói hai năm trước.

Hai năm trước, hai nhà Thẩm Lạc có một hạng mục hợp tác làm ăn, trong tiệc rượu, Lạc gia giới thiệu với mọi người con trai nhỏ nhất là Lạc Mân, xem như chính thức lộ diện trong thương giới. Thẩm Thời Trạm không thích những buổi tiệc rượu, nhưng lần này do có hạng mục hợp tác và quan hệ phức tạp, hắn biết nếu không đi thì không được nên đơn giản đồng ý.

Chính đêm đó con trai nhỏ của Lạc gia lọt vào mắt hắn, sau đó nhanh chóng tiến vào tim hắn. Từ đó về sau, cho dù bên ngoài có bao nhiêu nam thanh nữ tú vây quanh, nhưng cũng không ai có thể lay động được trái tim hắn, ngoại trừ Lạc Mân.

Thẩm Thời Trạm quyết định sẽ bàn vấn đề thời gian này sau, hỏi tiếp:

“Vậy chúng ta đã ở cùng nhau bao lâu rồi?”

Hỏi xong cũng không chờ Lạc Mân trả lời, mà chủ động nói tiếp:

“Hai tháng sau buổi tiệc rượu đó, em đồng ý quen anh, bốn tháng sau, chúng ta làm tình lần đầu tiên sau sinh nhật mười tám của em một tuần.”

Nhắc đến lần đầu tiên làm tình với nhau, vẻ mặt Thẩm Thời Trạm dù đã cố gắng giả vờ bình tĩnh nhưng cũng có chút rạn nứt, để lộ ra nét ôn nhu suýt nữa nhấn chìm Lạc Mân.

Thẩm Thời Trạm nắm bàn tay Lạc Mân vẫn áp lên má mình, có chút lúng túng nói:

“Lần đầu tiên làm tình, tuy anh có tham khảo nhiều tài liệu nhưng em vẫn bị thương. Phát sốt đến 39 độ 3, hai ngày cuối tuần mới dần khỏe lại.”

Thẩm Thời Trạm ngừng lại, ôm Lạc Mân vào trong ngực hôn nhẹ lên khóe miệng của cậu:

“Từ trước đến giờ chỉ có một mình em, lần đầu biết yêu, lần đầu hôn môi, lần đầu ôm ấp, lần đầu làm tình, đều là em.”

Trong lòng Lạc Mân nhói đau, cậu nhớ lại khoảng thời gian chưa tới hai năm ở cùng nhau này, Thẩm Thời Trạm đã đối xử với cậu như thế nào. Trừ khi đặc biệt không đến được, nếu không Thẩm Thời Trạm nhất định sẽ tự mình đưa đón cậu đi học, ăn gì cũng hỏi ý cậu, quần áo theo mùa cũng chuẩn bị đầy đủ cho cậu. Chưa bao giờ bỏ lỡ cuộc gọi nào của cậu, dù Thẩm Thời Trạm vô cùng bận rộn nhưng chỉ cần cậu ở nhà thì nhất định hắn sẽ tan tầm đúng giờ, về nhà với cậu.

Còn lần hợp tác của hai nhà, dù Thẩm Thời Trạm không nói ra nhưng từ ba và anh cả, Lạc Mân vẫn biết được Lạc gia chiếm lợi rất lớn.

Tại sao? Chỉ vì vài câu nói không rõ ràng của người ngoài, mình liền quên mất những điều mà Thẩm Thời Trạm đã làm cho mình?

Thẩm Thời Trạm biết Lạc Mân đang nghĩ gì, sợ cậu luẩn quẩn trong lòng, ôn nhu dỗ dành:

“Việc này không trách em, em còn nhỏ, lúc Nguyên Thịnh bằng tuổi em thì đã tiếp xúc với rất nhiều tinh anh trong thương giới, tất nhiên hắn biết cách nói thế nào để lừa được em.”

Lạc Mân vẫn cảm thấy hổ thẹn, Thẩm Thời Trạm cười nói:

“Nếu tìm một người để phạt thì phải là anh, ai bảo anh lớn lên quá đẹp trai làm người khác nhớ thương. Lạc tiểu thiếu gia, em có muốn tìm sợi dây thừng trói anh ở nhà luôn không?”

Lạc Mân không cười mà nghiêm túc nói:

“Đúng là anh quá đẹp trai. Người thích anh…rất nhiều.”

“Vậy phải làm sao bây giờ? Anh chỉ thích một người, nhưng người đó lại ngốc nghếch không hiểu anh, còn nói những lời làm anh đau lòng.”

Vừa nói vừa ôm Lạc Mân lắc lắc, Lạc Mân xoay xoay hạ thân muốn tìm một tư thế thoải mái, chợt nghe Thẩm Thời Trạm hít một hơi nặng nề. Cậu cảm nhận được trên bắp đùi của mình có thứ thô to cứng rắn đâm vào, lập tức đỏ mặt.

Vừa nãy Thẩm Thời Trạm nói đến đêm đầu tiên, vốn đã nhớ lại mấy hình ảnh tươi đẹp lúc đó, mà Lạc Mân cứ nằm trong lồng ngực uốn tới ẹo lui, hắn lập tức có phản ứng.

Lạc Mân cúi đầu vùi mặt vào hõm cổ của Thẩm Thời Trạm, hạ thân lại cố ý ma xát cọ cọ hắn.

 

Công sự công bạn – Tự Ninh – Quà Tết ~~

CÔNG SỰ CÔNG BẠN

Tác giả: Tự Ninh.

Tình trạng: hoàn 5c

Edit: OnlyU

Nguồn: https://www.wattpad.com/355776488-c%C3%B4ng-s%E1%BB%B1-c%C3%B4ng-b%E1%BA%A1n-cao-h-1v1-hi%E1%BB%87n-%C4%91%E1%BA%A1i-kh%C3%B4ng-t%C3%AAn-ph%E1%BA%A7n

Hỗ trợ: http://www.yuzhaiwu123.com/read/7048/

Mục Lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Hoàn.

Đây là quà tết của bạn OnlyU xinh đẹp tặng mọi người, truyện sẽ được up vào ngày mùng 1 Tết ta nhé *^_^*

Haerie: Cảm ơn bạn Yin rất nhiều vì đã hỗ trợ chúng mình tìm raw nhé, nếu không thì thật sự không biết đằng nào mà lần luôn*^_^*

P/s: Mọi người không cần nói gì, hãy lờ mụ chủ nhà này đi, mụ ý đang xấu hổ úp mặt vô gối vì không có quà tết rồi. TToTT

 

Vô ý tình thâm – Chương 4

CHƯƠNG 4

Edit: OnlyU

Lạc Mân lắc lắc nhè nhẹ chân chơi đùa với Husky, Thẩm Thời Trạm để bọn họ ở lại vườn hoa chơi còn mình thì trở về thư phòng làm việc.

Thẩm Thời Trạm mới vừa đi, nụ cười trên mặt Lạc Mân lập tức tan biến, thay vào đó là bộ dạng uể oải không vui. Cậu dừng lắc chân qua lại, Husky dường như cảm nhận được tâm tình của Lạc Mân rất kém nên cũng nằm im bên chân cậu.

Đèn trần trong thư phòng rất sáng, lộ vẻ trống trải và vắng lặng. Thẩm Thời Trạm không ngồi ở nơi làm việc thường ngày của hắn mà đến chỗ Lạc Mân hay ngồi.

Trên tấm chiếu tatami bọc vải bố để rải rác vài tập của bộ truyện tranh “Hạ mục hữu nhân trướng” Lạc Mân hay đọc và mấy cái gối dựa màu sắc sặc sỡ.

Thẩm Thời Trạm tiện tay lấy một cái gối ôm vào ngực, lật tới trang Lạc Mân đang xem.

Thói quen đọc sách của Lạc Mân không tốt, Thẩm Thời Trạm mua thẻ đánh dấu trang cậu cũng lười dùng, thường hay gấp trang sách lại làm dấu.

Truyện tranh mỏng thì không sao, chứ sách giáo khoa của Lạc Mân dùng chưa đến một học kỳ đều trở nên dầy cộm.

Thẩm Thời Trạm nhìn ra Lạc Mân có tâm sự, nhưng cũng biết cậu không muốn nói với hắn. Thẩm Thời Trạm nhìn cậu lơ đãng lộ ra biểu tình khổ sở đau lòng làm câu hỏi cứ muốn bật ra khỏi miệng, lại sợ vì mình gấp gáp quá làm Lạc Mân đau lòng.

Thẩm Thời Trạm tự nhắc nhở mình, Lạc Mân tuy rằng còn nhỏ nhưng cũng là một người trưởng thành rồi. Có nhiều việc cậu cần tự mình giải quyết, nhúng tay quá nhiều khó tránh khỏi làm cậu phản cảm.

Lão Chu nhìn thấy Lạc Mân ngồi im lặng, bất động thanh sắc đến gần nói:

“Tiểu thiếu gia, thiếu gia đi lên phòng vẫn chưa uống nước, làm phiền cậu mang lên.”

Lạc Mân luống cuống tay chân nhận cái khay, bên trong là tách cà phê thượng hạng cùng một tách trà sữa.

Lão Chu đi phía sau giả vờ giúp đỡ, ông cũng rất khẩn trương. Có lòng giúp Lạc Mân một chút, rồi lại sợ Lạc Mân bị nóng thật thì Thẩm Thời Trạm sẽ bùng nổ.

Lạc Mân gõ gõ cửa rồi đẩy cánh cửa khép hờ ra, thấy Thẩm Thời Trạm ngồi ở chỗ của mình thì hơi ngẩn người, sau đó đi đến chỗ Thẩm Thời Trạm.

Thẩm Thời Trạm đang suy nghĩ về việc kia, thấy Lạc Mân bưng cái khay liền cau mày nói:

“Sao lại để em mang lên?”

Lạc Mân không trả lời, chỉ mím môi cười nhìn hắn.

Lão Chu thấy thế đóng cửa thư phòng lại rồi đi xuống lầu, dặn dò những người khác không ai được đi lên.

Thẩm Thời Trạm nhận cái khay để lên bàn nhỏ, nhét cái gối ra sau lưng ngồi dựa vào rồi ôm Lạc Mân kéo cậu ngồi xuống trên đùi của mình.

Lạc Mân duỗi tay cầm quyền truyện tranh Thẩm Thời Trạm vừa mới xem, hỏi:

“Đẹp không?”

“Không đẹp bằng em.”

Khác với dự đoán của Thẩm Thời Trạm, Lạc Mân không trầm mặc trái lại lầm bầm nói:

“Em là người đẹp nhất.”

Nói xong lại do dự quay qua hỏi Thẩm Thời Trạm: “Đúng không?”

Thẩm Thời Trạm nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy của cậu, nói:

“Đúng, em là đẹp nhất.”

Lạc Mân không có ý định buông tha, nói tiếp:

“Không đúng, nhìn anh đẹp hơn em.”

Lạc Mân tiện tay ném quyển sách sang một bên, ôm lấy cổ của Thẩm Thời Trạm cọ cọ lên cằm hắn, sau đó lại vùi đầu vào hõm cổ của Thẩm Thời Trạm, tiếp tục hỏi:

“Thẩm Thời Trạm, em có tốt không?”

Nếu là bình thường thì Thẩm Thời Trạm nhất định sẽ đùa giỡn Lạc Mân một phen, sau đó đè cậu xuống làm một trận.

Nhưng lúc này cậu đang run rẩy nằm trong ngực của hắn, cố làm như lơ đãng hỏi câu đó, làm hắn không cách nào đùa giỡn được, nhẹ giọng nói:

“Em rất tốt, anh yêu em nhất.”

“Vậy em có ngoan không?”

“Vô cùng ngoan ngoãn, Lạc Mân là nghe lời nhất.”

Thẩm Thời Trạm không biết động viên Lạc Mân như thế nào, chỉ biết nói thuận theo ý của cậu.

Hỏi xong câu này, Lạc Mân trầm mặc một lúc, như hạ quyết tâm thật lớn mới nói tiếp:

“Vậy…chúng ta làm tình…có thoải mái không?”

Nếu không phải lúc này biểu cảm của Lạc Mân khó chịu đến cực điểm, Thẩm Thời Trạm còn tưởng rằng cậu đang ve vãn mình.

Thẩm Thời Trạm ôm Lạc Mân xoay chín mươi độ làm cho cậu ngồi đối diện trên chân mình, một tay để sau lưng, tay còn lại vuốt ve mơn trớn gương mặt cậu.

Gương mặt góc cạnh sắc bén và đôi môi mỏng làm cả người của Thẩm Thời Trạm nhìn hơi lãnh khốc, lại mở miệng nói ra lời đầy nhiệt tình: tước là gọt dũa á nàng, mặt như đao gọt thì ta dịch thành góc cạnh

“Thoải mái, đến nỗi anh muốn làm tình với em mỗi ngày, chỉ muốn làm tình với một mình em thôi.”

Giọng Thẩm Thời Trạm cực kỳ ôn nhu, nói ra những lời như vậy cũng không có cảm giác thô bỉ, trái lại mang theo cảm xúc yêu thương và nhẫn nại. Không biết Lạc Mân bị câu nói nào kích thích, đôi mắt lập tức đỏ lên, cắn chặt môi dưới ráng kiềm nén nước mắt không cho nó rơi ra.

Thẩm Thời Trạm nhìn vẻ mặt ủy khuất của cậu, vô cùng đau lòng, luôn miệng gọi Mân Mân, bảo bối dỗ cho cậu vui lên.

Rốt cuộc Lạc Mân chịu không nổi, ôm lấy Thẩm Thời Trạm khóc to thành tiếng.

Giọng cậu nức nở đứt quãng rơi vào tai của Thẩm Thời Trạm:

“Em sẽ nghe lời…sau này sẽ càng nghe lời…sẽ ngoan hơn…”

Thẩm Thời Trạm vỗ vỗ sau lưng muốn giúp Lạc Mân bình tĩnh lại, nhưng cậu lại tiếp tục vừa khóc vừa nói:

“Lúc làm tình…anh thích em nói cái gì…cũng được….em không muốn anh đi tìm người khác…em rất khỏe, thật sự đó…em sẽ ngoan ngoãn, anh chỉ cần một mình em thôi có được không…”

Rốt cuộc nói đến đây Lạc Mân không nói nên lời nữa, oa oa khóc lớn lên.

Thẩm Thời Trạm đau lòng muốn chết, ôm tâm can bảo bối vào lòng dỗ dành, luôn miệng thề sẽ không đi tìm người khác, vĩnh viễn chỉ cần một mình Lạc Mân.

Lúc này Thẩm Thời Trạm đại khái đã đoán ra được chuyện gì đã xảy ra, buổi sáng tới công ty nhận được báo cáo của bảo vệ giữ cửa, nói hôm qua Lạc Mân gặp Nguyên tiểu thiếu gia bên Hồng Vũ, lớn hơn Lạc Mân khoảng ba, bốn tuổi.

Ở trong giới, người này chơi bời rất thoáng, được cái lớn lên trắng trẻo non nớt, mới nhìn qua có vẻ hơi giống Lạc Mân.

Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện tên này lộ ra bản chất câu dẫn phóng đãng, Thẩm Thời Trạm nghĩ hắn còn không đáng xách dép cho Lạc Mân.

Tiểu thiếu gia nhà họ Nguyên này trước giờ vẫn tâm tâm niệm niệm Thẩm Thời Trạm, tại các buổi tiệc rượu nhiều lần biểu lộ muốn có tình một đêm với Thẩm Thời Trạm.

Thẩm Thời Trạm nhìn người này không vừa mắt, vẻ mặt cũng không lưu tình khiến Nguyên Thịnh tiến thoái lưỡng nan.

Hiếm thấy người này lại không mang thù, mấy lần sau gặp Thẩm Thời Trạm, Nguyên Thịnh lòng như lửa đốt vẫn tiếp cận dây dưa.

Thật ra cũng do Thẩm Thời Trạm lớn lên rất hấp dẫn. Đôi mắt một mí cùng đôi môi hơi mỏng khiến hắn thoạt nhìn có phần lạnh lùng, thân hình lại cao ráo như người mẫu, lúc nhìn người khác hắn có thói quen rũ mắt, sống mũi cao ngất làm gương mặt trở nên thâm thúy đầy mê hoặc.

Tuổi còn trẻ đã tiếp nhận vị trí chủ nhân nhà họ Thẩm, bình thường Thẩm Thời Trạm rất nghiêm túc. Trong mắt người ngoài, Thẩm Thời Trạm luôn mặc âu phục nghiêm trang, toàn thân đều phát ra khí tức cấm dục.

Khiêu khích đám người như Nguyên Thịnh lòng nóng như lửa đốt. Biết rõ đó là một miếng xương cứng không gặm được, vẫn nhịn không được muốn đến dây dưa.

Thẩm Thời Trạm cực hận Nguyên Thịnh, không biết tên này đã nói cái gì trước mặt Lạc Mân mà cậu lại tủi thân đến vậy.

Hắn cũng vừa buồn cười Lạc Mân ngốc đến bị người ta gạt cũng không biết, người khác nói lung tung nửa thật nửa giả một chút mà cũng có thể sợ sệt đến vậy.

Hai ngày một đêm này, chắc cậu đã tưởng tượng ra vô số tiết mục bản thân bị bội tình bạc nghĩa.

Nghĩ đến đây, đáy lòng Thẩm Thời Trạm mềm nhũn, nếu chạm thử, chắc sẽ tan thành nước mất. Nói cho cùng Lạc Mân vẫn là người hắn quan tâm nhất, chiều hôm qua chủ động như vậy cũng thật khó cho cậu.

Kẻ ngốc này, thế nào mà lại yêu hắn đến mức độ này rồi.

Tâm tư của Thẩm Thời Trạm bay tán loạn, Lạc Mân cũng dần dần nín khóc, cúi thấp đầu ngồi trên người Thẩm Thời Trạm.

“Mân Mân”.

Thẩm Thời Trạm gọi Lạc Mân một tiếng, Lạc Mân lại không muốn ngẩng đầu lên, Thẩm Thời Trạm liền nắm cằm bắt cậu đối diện với mình.

Không cần soi gương Lạc Mân cũng biết bộ dáng hiện giờ của mình ra sao, khắp gương mặt đều là mồ hôi và nước mắt, tóc tai rối bời, đôi mắt khóc đến đỏ rực, hiện tại không tiện ở thư phòng tiếp tục chờ đợi.

Giãy dụa muốn đi xuống lại bị Thẩm Thời Trạm đè lại.

Note: Tập truyện tranh Lạc Mân xem là đây, của tác giả Nhật nhé:

200px-natsume_yuujinchou_1

Vô ý tình thâm – Chương 3

CHƯƠNG 3 .

Edit: OnlyU

Lúc Thẩm Thời Trạm về đến nhà, Lạc Mân vẫn chưa tỉnh giấc, người giúp việc trong nhà đi qua đi lại, cũng rất ít phát ra tiếng động.

Thẩm Thời Trạm tới phòng khách tắm rửa thay áo quần xong rồi mới lên lầu, Lạc Mân vẫn đang vùi mình vào ổ chăn mềm mại.

Tình cảnh trên giường vẫn còn nguyên như lúc hắn đi, ngay cả tư thế ngủ Lạc Mân cũng chưa từng thay đổi, sau lưng và phía trước được Thẩm Thời Trạm chèn vào hai cái gối, giống như hắn đang nằm vòng tay ôm cậu.

Thẩm Thời Trạm nghĩ thầm, may mắn là Lạc Mân vẫn chưa tỉnh, chứ nếu để cậu biết mình bị lừa như vậy thì chắc chắn lại muốn giận dỗi tới trưa.

Có một lần Thẩm Thời Trạm cười Lạc Mân vì cậu ngủ thường hay dính người, Lạc Mân lập tức kháng nghị, tới giờ đi ngủ nói sao cũng không chịu nằm gần bên cạnh Thẩm Thời Trạm.

Thẩm Thời Trạm nhìn cậu tức giận, cảm thấy hơi buồn cười, cũng không ép buộc cậu, tùy ý cậu nằm ngủ cách xa hắn một cánh tay.

Một lát sau khi tắt đèn, Thẩm Thời Trạm nhận thấy Lạc Mân nhẹ nhàng xích lại gần, dường như là đang chống người nhổm dậy, tỉ mỉ quan sát xem hắn đã ngủ hay chưa. Hơi thở ấm áp mang theo mùi thơm phả vào mặt làm Thẩm Thời Trạm rất muốn cười lên.

Hắn liều mạng nhịn xuống, muốn nhìn thử xem rốt cuộc Lạc Mân muốn làm gì.

Một lúc sau, Lạc Mân xác định Thẩm Thời Trạm đã ngủ, vì vậy cẩn cẩn thận thận nhấc một cánh tay của Thẩm Thời Trạm lên, nằm xuống mặt đối mặt với hắn, đầu gối lên một cánh tay của hắn, cánh tay còn lại thì khoát lên lưng mình, thỏa mãn vùi đầu nằm gọn trong lòng hắn, chẳng mấy chốc đã ngủ thật say.

Đáy lòng Thẩm Thời Trạm vì hành động của cậu mà trở nên mềm mại, cúi đầu hôn lên chòm tóc mái trên trán Lạc Mân, tựa cằm lên đỉnh đầu cậu, ôm chặt cậu vào lòng rồi cũng yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau lúc Lạc Mân tỉnh lại, tất nhiên cậu sẽ không nhận mình làm chuyện này, lo lắng không yên mở miệng chặn họng hắn trước: “Tối hôm qua anh đang ngủ mà còn xích lại gần ôm em, em sợ đánh thức anh nên mới không đẩy ra.”

Nói xong lại kề sát vào Thẩm Thời Trạm hỏi hắn: “Có phải anh rất thích em hay không? Không ôm em anh sẽ không ngủ được?”

Thẩm Thời Trạm làm bộ rất khổ não nhận mệnh nói:

“Xem ra anh không ôm em thì ngủ không được, sau này nhờ em giúp, để anh ôm em ngủ có được không?”

Lạc Mân không ngờ sẽ dễ dàng lừa gạt được Thẩm Thời Trạm như vậy, ngẩn ra, cố giữ bình tĩnh nói:

“Có thể a.”

Nói xong liền đỏ mặt muốn xuống giường. Nói dối và v.v…cậu vẫn là lần đầu tiên.

Thẩm Thời Trạm không để cho cậu được như ý, tốc chăn ra nhanh như hổ đói vồ mồi ôm người vào trong lòng, dùng chóp mũi cọ cọ gò má của Lạc Mân, ghé vào lỗ tai của cậu dịu dàng nhỏ nhẹ nói:

“Mân Mân của anh là tốt nhất, đặc biệt tốt cực kỳ tốt.”

Mân Mân tốt như vậy, tất nhiên là bị Thẩm Thời Trạm đặt dưới thân lăn qua lăn lại cả buổi sáng, đến cuối cùng, vừa nghe thấy Thẩm Thời Trạm khen cậu cực kỳ tốt, Lạc Mân liền méo miệng muốn khóc.

Thẩm Thời Trạm cầm cái gối, ôm người vào trong lồng ngực. Lạc Mân đã quen Thẩm Thời Trạm ôm ấp, cậu vừa dính vào đã nhận ra hắn, tự động chui đầu vào hõm vai hắn ngủ tiếp.

Không đành lòng gọi Lạc Mân dậy, mà tối qua còn không ăn cơm, vừa sợ cậu đói bụng lại lo lắng buổi tối Lạc Mân ngủ không được, quyết tâm nói:

“Mân Mân, Mân Mân…nên dậy thôi, chúng ta đi ăn cơm nha? Có canh bồ câu mà em thích nhất…Mân Mân…”

Lạc Mân không chịu nổi quấy nhiễu, cố gắng mở mắt ra, cảm thấy ánh sáng yếu ớt ở đầu giường có chút chói mắt, Thẩm Thời Trạm phát hiện liền tắt đèn giường đi, chờ cậu từ từ thích ứng.

Lạc Mân rầm rì lẩm bẩm duỗi thắt lưng mệt mỏi được Thẩm Thời Trạm ôm ra khỏi chăn, nhỏ giọng nói vào bên tai cậu câu gì đó.

Gương mặt của Lạc Mân lập tức hồng lên, đẩy Thẩm Thời Trạm ra đi vào phòng tắm. Chỉ lát sau liền vang lên tiếng nước chảy. Nụ cười trên mặt của Thẩm Thời Trạm càng sâu sắc hơn, muốn mở cửa phòng tắm lại sợ hù đến người bên trong, hay là thôi đi.

Nghe Lạc Mân “giải quyết” xong, Thẩm Thời Trạm mới đi vào ôm cậu ngồi trên bồn cầu giúp cậu mang dép lê. Lại ôm đến bồn rửa mặt bên cạnh bóp kem đánh răng giúp cậu, Lạc Mân cầm bàn chải đánh răng chạy bằng điện của mình ong ong mà đánh răng, Thẩm Thời Trạm thấm chút nước vuốt tóc cho cậu.

Mới rửa mặt xong, mặt Lạc Mân còn ướt nước đã muốn chạy ra ngoài, bị Thẩm Thời Trạm tóm lại lau xong mới cho đi.

Khi Thẩm Thời Trạm rửa mặt xong thì Lạc Mân đã kéo rèm cửa sổ ra, đang lấy quần áo.

Cậu lấy ra áo sơ mi màu trắng đơn giản có in mấy ngôi sao màu vàng phối hợp quần sooc màu cây đay, đều là Thẩm Thời Trạm mua cho Lạc Mân.

Mặc quần áo vào , Lạc Mân trông nhỏ hơn tuổi thật đến hai tuổi.

Năm nay Lạc Mân mười chín tuổi, nhưng lại có gương mặt non nớt, đôi mắt vừa to tròn vừa trong sáng, đôi môi mềm mại màu hồng nhạt, nhìn như trẻ vị thành niên.

Tối hôm qua làm quá trớn, Lạc Mân giơ tay khom lưng đều có chút bất tiện. Thẩm Thời Trạm mừng rỡ đến giúp, lúc ôm Lạc Mân mặc quần vô sỉ cọ cọ vài cái.

Lão Chu nghe phía phòng ngủ chính có tiếng động, nhanh chóng gọi người bưng thức ăn nóng lên. Tuy đều là đồ thanh đạm, nhưng đầu bếp ở Thẩm gia đều có chút tiếng tăm, điều này cũng không phải là nói quá lên, nhìn một bàn đồ ăn này làm Lạc Mân hơi đói bụng.

Thẩm Thời Trạm ngồi xuống trước mặt cậu cùng ăn cơm, Lạc Mân thích uống canh bồ câu, Thẩm Thời Trạm múc cho cậu một chén canh nhỏ, không cho cậu uống quá nhiều, lại bảo Lạc Mân ăn nhiều cải xanh, không nên chỉ ăn có một món.

Lạc Mân vừa muốn ủy khuất bĩu môi, tâm tư khẽ động, không đối nghịch với Thẩm Thời Trạm nữa mà ngoan ngoãn nghe lời hắn, nói ăn cái gì liền ăn cái đó.

Thẩm Thời Trạm cũng kinh ngạc, mỗi lần ăn cơm Lạc Mân đều cực kỳ khó khăn, ăn kiêng không nói, lượng cơm ăn cũng ít. Nếu tùy theo ý của cậu thì cậu chỉ cặm cụi ăn canh, những món ăn khác cậu căn bản không đụng vào, bụng của cậu không chứa nổi nhiều như vậy.

Hôm nay cậu lại ngoan đến kỳ lạ, Thẩm Thời Trạm không nói năng gì gắp thức ăn cho Lạc Mân. Lúc thật sự ăn không nổi nữa Lạc Mân mới đáng thương dùng ánh mắt trông mong nhìn Thẩm Thời Trạm, nói:

“Thật sự ăn không nổi nữa… no quá rồi…”

Lão Chu đứng kế bên cũng nhịn không được nở nụ cười khuyên nhủ:

“Hôm nay tiểu thiếu gia đã ăn nhiều hơn bình thường, ăn nữa sẽ không tiêu, cũng không tốt.”

Lúc này Thẩm Thời Trạm mới để đũa xuống, cầm lấy khăn vuông trên bàn giúp Lạc Mân lau miệng.

Ăn xong Lạc Mân đi bộ tới vườn hoa nhỏ thăm chó con của cậu, lúc ôm về là con chó nhỏ, hiện giờ nó đã có thể dễ dàng đẩy ngã Lạc Mân.

Huskies hai tuổi nhìn thấy chủ nhân liền lè lưỡi nhào tới, vừa muốn đẩy ngã Lạc Mân rồi liếm lên mặt cậu giống như lúc trước thì đã thấy Thẩm Thời Trạm đang đi từ phía sau cậu tới.

Husky dù ngốc cũng biết, vừa thấy Thẩm Thời Trạm thu liễm, động tác nhào về phía trước chợt ngừng lại làm nó bị ngã chỏng vó.

Động tác này triệt để làm Lạc Mân buồn cười, cậu ôm bụng ngã vào người Thẩm Thời Trạm cười liên tục, Thẩm Thời Trạm cũng cảm thấy thú vị, trên mặt có chút ý cười.

Sợ Lạc Mân vừa mới ăn no mà cười như vậy sẽ đau bụng, Thẩm Thời Trạm vừa giúp cậu xoa bụng, vừa vuốt lưng giúp Lạc Mân thuận khí.

Lạc Mân chậm rãi ngưng cười, cả người dựa vào lồng ngực của hắn.

Husky bị chủ nhân cười lâu như vậy cũng không tức giận, lè lưỡi đi quanh chân của Thẩm Thời Trạm và Lạc Mân muốn xoa đầu.

Lạc Mân vươn tay định sờ thì dừng lại, quay đầu nhìn Thẩm Thời Trạm. Lão Chu vội vàng nói:

“Mới vừa tắm xong.”

Husky đứng yên không nhúc nhích dưới cánh tay giơ ra của Lạc Mân, chờ bàn tay cậu cuối cùng cũng rơi xuống trên đầu mình mới hưng phấn chạy quanh chân cậu.

 

Vô ý tình thâm – Chương 2

CHƯƠNG 2

Edit: OnlyU

Hiếm thấy Thẩm Thời Trạm không chạy bộ lúc sáu giờ sáng như hôm nay, hắn cúi đầu nhìn gương mặt ngủ đến đỏ bừng của Lạc Mân trong ngực, khóe miệng hơi cong lên.

Tối hôm qua thật sự hơi quá mức, đem cậu nhóc làm mệt muốn chết rồi, chắc sẽ ngủ thẳng đến chiều.

Lúc làm lần cuối cùng, Lạc Mân gần như là mở miệng khóc nức nở, nhưng cũng không như ngày thường cầu xin hắn dừng lại.

Ngược lại vẫn luôn quấn hai chân quanh người hắn, đến lúc hai chân không còn chút sức lực nào mới vô lực mở ra hai bên, không ngừng ôm cổ hắn đòi hôn. Bộ dáng dính người như vậy làm Thẩm Thời Trạm muốn chết luôn trên người cậu.

Lúc đó hai người đều rất ra sức, làm từ buổi chiều đến tối mới ngừng, lúc ôm Lạc Mân vào phòng tắm tẩy rửa thì cậu đã ngủ không biết trời đất gì rồi.

Từ buổi chiều…

Lúc này Thẩm Thời Trạm cảm thấy chút bất thường.

Chiều hôm qua công ty không có việc gì, cũng không tăng ca nên Thẩm Thời Trạm về nhà sớm hơn bình thường ba giờ.

Vừa vào cửa nhà, Thẩm Thời Trạm không thấy Lạc Mân chờ hắn như ngày thường, hỏi quản gia mới biết buổi trưa Lạc tiểu thiếu gia từ Thẩm thị trở về liền lên lầu, sau đó không hề xuống dưới.

Lạc Mân nghỉ hè ở nhà rất tẻ nhạt, có lúc buổi trưa sẽ đến công ty cùng Thẩm Thời Trạm ăn trưa.

Thật ra Lạc Mân muốn đi làm cùng Thẩm Thời Trạm vào sáng sớm, nhưng đêm trước Thẩm Thời Trạm thường lăn qua lăn lại làm hôm sau cậu không rời giường nổi. Lạc Mân chỉ có thể suy nghĩ lại.

Thẩm Thời Trạm muốn hỏi lại bị Lạc Mân dán tới, liền quên mất việc này.

Nếu là ngày thường Thẩm Thời Trạm không dễ dàng bị Lạc Mân lừa gạt như vậy, nhưng tối qua Lạc Mân thực sự rất hấp dẫn, Thẩm Thời Trạm ăn Lạc Mân nhiều lần như thế, chưa bao giờ thấy bộ dáng chủ động của cậu.

Trong chăn rất nóng, khi Thẩm Thời Trạm tỉnh lại thì có chút chịu không nổi, muốn vươn tay ra ngoài.

Lạc Mân nhận ra cánh tay vòng qua sau lưng mình biến mất, bất an hướng cọ cọ vào lồng ngực của Thẩm Thời Trạm, trong miệng lại rầm rì kêu tên hắn,  nhìn qua như tỉnh như không.

Thẩm Thời Trạm nhanh chóng ôm Lạc Mân cách lớp chăn, lúc này Lạc Mân mới an ổn ngủ. Thẩm Thời Trạm cưng chìu cười cười, cẩn thận hôn một cái lên mắt của Lạc Mân, nhỏ giọng nói:

“Ngủ mà vẫn có thể làm nũng được.”

Quản gia đứng ở đầu cầu thang, nhìn về phía cửa chính. Điện thoại lầu dưới như muốn bị nổ tung từ sáng sớm, đã mười một giờ mà phòng ngủ chính vẫn không có động tĩnh gì. Ông gõ cũng không đúng mà không gõ cũng không xong.

Thẩm Thời Trạm không thích người khác hầu hạ, trước đây có thể vào phòng của hắn chỉ có Chu quản gia và vợ của Chu quản gia phụ trách quét dọn.

Từ khi Lạc Mân dọn đến, lão Chu sẽ không đến gần phòng ngủ chính khi hai người đang ở bên trong, bà Chu cũng chỉ thừa dịp hai người không ở trong phòng, mỗi buổi trưa sẽ vào thay đổi ra giường, chăn gối, thuận tiện lấy quần áo đem đi giặc.

Chỉ có một lần vào cuối tuần, lúc hơn chín giờ Thẩm Thời Trạm có gọi bữa sáng, bảo người đặt ở trước cửa phòng , lấy cơm rồi không đi ra nữa, đến chiều thấy đã sắp tới hai giờ nên ông mới tới cửa gọi.

Công ty thật sự có việc gấp tìm Thẩm Thời Trạm, lão Chu vạn bất đắt dĩ đi gõ cửa. Lúc Thẩm Thời Trạm đi ra sắc mặt đen đến dọa người, Lạc Mân mặc áo ngủ màu xanh hải quân, tóc vẫn còn ướt, đi theo phía sau hắn nhìn lão Chu cười cảm kích.

Thẩm Thời Trạm quay đầu lại thấy Lạc Mân nhìn lão Chu cười càng thêm tức giận với lão Chu.

Lão Chu run sợ trong lòng nghĩ, tổ tông cậu vẫn là đừng có cười với tôi nha, vị này có thể ăn dấm chua với chú cún con trong vườn hoa, tôi không trêu chọc nổi đâu.

Nghĩ tới đây lão Chu không dám đi gõ cửa. Đang lúc ông do dự, Thẩm Thời Trạm mở cửa đi ra.

Nhìn qua khe cửa, trong phòng không có lấy một tia sáng, chắc chắn rèm cửa sổ vẫn còn đóng kín.

Lão Chu nhìn Thẩm Thời Trạm nhẹ nhàng đóng cửa, đóng chốt cửa cận thận như sợ bom nổ. Ông không biết nên vui mừng hay lo lắng, lúc trước Thẩm phu nhân thường lo lắng Thẩm Thời Trạm quá lãnh tình, sợ hắn vĩnh viễn một thân một mình.

Hiện tại hắn ở cùng với Lạc Mân, có lẽ, đây là một mặt cực đoan khác trong tính cách của Thẩm Thời Trạm đi.

Trong lúc ông còn đang ngẩn người thì Thẩm Thời Trạm đã xuống lầu, lão Chu nhanh chóng đi theo sau:

“Công ty…”

“Lạc Mân ngủ không được quấy rầy cậu ấy, dặn dò những người khác làm việc chú ý nhẹ nhàng một chút.”, Thẩm Thời Trạm ngắt lời ông: “Bảo phòng bếp chuẩn bị sẵn thức ăn, cách hai giờ làm một lần, Lạc Mân tỉnh giấc thì gọi cậu ấy ăn.”

Thẩm Thời Trạm cầm âu phục vào phòng tiếp khách thay, lão Chu đi theo vào nói những chuyện quan trọng trong điện thoại cho hắn, lúc ông nói gần xong thì động tác trên tay của Thẩm Thời Trạm dừng lại một chút:

“Hôm qua Lạc Mân trở về bằng cách nào?”

Lão Chu suy nghĩ một chút rồi nói:

“Đón xe về, tiểu Lý nói tiểu thiếu gia gặp một người bạn nên bảo hắn về trước.”

Động tác mở cửa của Thẩm Thời Trạm dừng lại một chút, lạnh lùng nói:

“Nói tiếp đi.”

Áp suất thấp từ trên người Thẩm Thời Trạm bùng phát ra, dù lão Chu đã quen cũng đổ mồ hôi lạnh đầy người, ông biết, chuyện liên quan đến Lạc Mân không phải là chuyện nhỏ, vì vậy thành thật nói tiếp:

“Lúc tiểu thiếu gia vào cửa sắc mặt không được tốt, như là…như là đã khóc …”

Nét mặt Thẩm Thời Trạm không chút cảm xúc, mở cửa bước ra ngoài, lão Chu lại cảm thấy nhiệt độ xung quanh hạ xuống mấy độ, kiên trì đi theo nói tiếp:

“Tôi cũng không dám hỏi nhiều, muốn gọi điện thoại cho ngài, tiểu thiếu gia biết tôi muốn làm gì nên đã cầu xin  tôi, nói chỉ là do gió thổi vào mắt, bảo tôi đừng cho ngài biết, sợ làm ngài lo lắng. Tôi nghĩ có lẽ trong lòng tiểu thiếu gia khó xử, nếu có chuyện gì thì buổi tối sẽ nói với ngài, nên cũng không gọi điện thoại.”

Lão Chu nhìn sắc mặt Thẩm Thời Trạm, thầm nghĩ “Tiểu Lý, tôi cũng đã làm hết sức rồi”, quả nhiên Thẩm Thời Trạm nhàn nhạt nói:

“Đưa cho tiểu Lý tiền lương tháng này…không… thêm hai tháng đi, nói là tài xế trong nhà đã đủ rồi, không cần nhắc tới chuyện Lạc Mân.”

Trong lòng lão Chu biết việc này không cách nào cứu vãn, cúi đầu đáp:

“Vâng, thiếu gia, tôi biết rồi.”

Xử lý xong chuyện của công ty cũng đã gần đến ba giờ, Thẩm Thời Trạm không yên tâm về Lạc Mân, đơn giản lần thứ hai tan tầm sớm.

Diễn đàn fans tổng tài trong công ty đã bùng nổ rồi, khoảng thời gian này Thẩm Thời Trạm luôn đến muộn về sớm, các nàng thật sự rất hiếu kỳ, không biết là thần thánh phương nào câu dẫn hồn phách khiến Thẩm Thời Trạm không có tâm tư đi làm.

Vô ý tình thâm – Chương 1

CHƯƠNG 1

Edit: OnlyU

Ánh nắng ngoài cửa sổ thật rực rỡ, bên trong phòng ngủ rộng lớn lại nhuốm màu tình dục. Rèm cửa dày nặng ngăn cản hết tia sáng bên ngoài, không hề để lộ cảnh “xuân” bên trong chút nào.

“Ưm…không được…chỗ đó…không được….”

Lạc Mân mở rộng hai chân thon dài, giữa hai chân bị một người thoải mái ra vào, gương mặt ửng hồng chịu không nổi khoái cảm quá nhiều.

Người hiện đang xâm phạm cậu cúi người xuống, nhẹ nhàng liếm mút làn da mềm mại hai bên tai Lạc Mân, giọng nói mang theo tình dục hơi khàn khàn làm người ta run rẩy:

“Vậy em cầu xin anh đi.”

“Cầu anh…ah…”

Lạc Mân nói còn chưa dứt câu liền bị đâm sâu một cái làm cậu kêu lên thất thanh.

“Sai rồi…Trước đây anh dạy em thế nào?”

Thẩm Thời Trạm dùng sức ưỡn eo một cái rồi bất động ở nơi làm Lạc Mân điên cuồng.

Hắn đứng trên mặt đất, Lạc Mân đang dang rộng hai chân bị hắn đè trên giường, vào lúc này Thẩm Thời Trạm cúi người ôm Lạc Mân đã mềm nhũn lên, dùng chóp mũi của mình ma sát chóp mũi của cậu, nhẹ giọng dụ dỗ:

“Mân Mân ngoan, dạy thế nào…hả? Em nói làm anh cao hứng, sẽ tạm thời tha cho em.”

Lúc đang nói chuyện, tính khí nóng rực để tại nơi mềm mại kia như có như không ma xát, thân thể trắng nõn của Lạc Mân run run, khóe mắt đã hồng hồng, hai mắt ngập một tầng nước mắt, nghe thấy những lời này Lạc Mân càng xấu hổ muốn khóc lên.

Thẩm Thời Trạm uy hiếp tăng thêm chút khí lực đâm vào tiểu huyệt mềm mại kia, Lạc Mân nghĩ tới điều gì đó, hai cánh tay tinh tế không đỡ trên giường nữa mà ôm lấy cổ của Thẩm Thời Trạm, hạ quyết tâm ghé vào bên tai hắn ôn nhu nói:

“Ông xã…yêu thương Lạc Mân…Mân Mân…muốn ông xã làm Mân Mân khóc lên…”

Thẩm Thời Trạm nghe xong cả người căng thẳng, máu toàn thân chảy tán loạn. Không chờ Lạc Mân nói xong liền không nhịn được nữa, hôn lên bên gáy của Lạc Mân, hạ thân nhanh chóng thao làm.

Lạc Mân bị khoái cảm dồn dập đến như từng đợt sóng, cùng với câu nói vừa rồi khiến cậu xấu hổ chết đi được, cuối cùng nức nở khóc lên.

Người trong ngực khóc thút thít, tiểu huyệt lại chặt chẽ quấn lấy tính khí to dài của Thẩm Thời Trạm, lúc đâm vào thì liều mạng mút chặt, rút ra lại quấn lấy giữ lại.

Lần thứ hai bị Thẩm Thời Trạm làm cho lên đỉnh, Lạc Mân khóc lóc vươn cánh tay muốn Thẩm Thời Trạm ôm một cái.

Hạ thân Thẩm Thời Trạm vẫn cương cứng, cũng không để ý tới. Hắn dừng lại vén mái tóc bị mồ hôi làm ẩm ướt của Lạc Mân lên, vuốt ve phía sau lưng bóng loáng của cậu, nhẹ nhàng liếm láp khóe miệng, động viên người dưới thân vừa mới bắn ra.

Nhìn thấy tâm tình người trong ngực dần dần ổn định mới ôm lên trên giường.

Côn thịt của Thẩm Thời Trạm vẫn còn chôn trong thân thể của Lạc Mân, Lạc Mân lúc này mới phản ứng được Thẩm Thời Trạm còn chưa đi ra, sắc mặt vừa mới ổn định lại đỏ rực lên.

Lạc Mân co người lại một chút, Thẩm Thời Trạm lập tức kéo cái mền len dày nặng qua đắp lên hai người. Lạc Mân quấn thành con mèo nhỏ, hai mắt mở to rưng rưng nhìn Thẩm Thời Trạm.

Dưới đôi chân mày sắc bén của hắn là hai mắt đen tỏa sáng, Lạc Mân sờ lên đôi mắt của Thẩm Thời Trạm, hắn cũng phối hợp nhắm mắt lại. Vuốt ve một lúc, ngón tay cậu từ từ trượt xuống xoa xoa đôi môi của Thẩm Thời Trạm. Thẩm Thời Trạm mở mắt, hé miệng ngậm ngón tay của Lạc Mân, đầu lưỡi liếm láp qua lại đầy ám muội, côn thịt cũng nhẹ nhàng đâm lên.

Vừa rồi tinh dịch Lạc Mân bắn ra hơn phân nửa dính trên bụng của Thẩm Thời Trạm. Lúc này da thịt hai người cọ cọ qua lại khiến hạ thân dính dính nị nị, cực kỳ gợi tình.

Lạc Mân xấu hổ giãy dụa muốn rút tay về, lại bị Thẩm Thời Trạm nắm lại liếm láp toàn bộ bàn tay. Lạc Mân nhỏ giọng lên án:

“Anh nói em cầu anh, anh sẽ tạm tha cho em…còn…”

Thẩm Thời Trạm khẽ cười một tiếng, hôn lên môi của Lạc Mân một cái rồi mới hỏi:

“Còn thế nào?”

“Còn dùng sức như vậy…”

“Ai cho em phát tao?”

“Em không có…”, Lạc Mân phản bác.

Tuy rằng Thẩm Thời Trạm ở trên giường quen thói bất chấp đạo lý, nhưng mà lần này hắn thật sự không có oan uổng Lạc Mân.

Tính tình Lạc Mân hơi mềm yếu, lúc ở trên giường cũng quá xấu hổ, chỉ khi thực sự không chịu nổi mới hừ hừ hai tiếng, vừa nãy Thẩm Thời Trạm cũng không ngờ Lạc Mân sẽ nói như vậy.

Ngày thường khi hắn ôm cậu dạy tình thú , Lạc Mân đều mắc cỡ che lỗ tai, không ngờ cậu đều nhớ kỹ, bị hắn khi dễ đến muốn khóc nhưng cậu không khóc, lại mềm mại nói ra những lời phóng đãng như vậy, nếu còn nhịn nữa thì hắn cũng không phải là đàn ông.

Bên trong tiểu huyệt của Lạc Mân vẫn cắm côn thịt cứng rắn không hề có dấu hiệu bắn ra của Thẩm Thời Trạm, tiểu huyệt mới vừa trải qua cao trào vô cùng nhạy cảm, Lạc Mân cảm giác tiểu huyệt của mình sẽ bị nóng hỏng mất.

Lạc Mân mở rộng hai chân quấn lấy hai bên hông của Thẩm Thời Trạm, cái mông cọ cọ từ trên xuống dưới làm phiền.

Thẩm Thời Trạm bị Lạc Mân cọ khó nhịn, tiếp tục hôn lên môi cậu, hạ thân chuyển động.

Miệng huyệt bị làm hoàn toàn mở ra, vô cùng mềm mại, Thẩm Thời Trạm không cẩn thận như trước nữa, tùy ý để tình dục chi phối cố sức đâm vào rút ra.

Lạc Mân lại có phản ứng, phía trước bắt đầu phun ra chất lỏng, miệng rên rỉ đứt quãng không ngừng:

“Ưm….ah…không được….”

Trên cơ ngực của Thẩm Thời Trạm rơi một giọt mồ hôi xuống bên mép của Lạc Mân, Lạc Mân bất tri bất giác vươn đầu lưỡi ra liếm.

Nhìn thấy cảnh này, Thẩm Thời Trạm triệt để mất hết nhẫn nại, hạ thân ba ba ba vỗ vào đùi trong đã có chút ưng đỏ của Lạc Mân, miệng huyệt của Lạc Mân đã có chút tê dại, rốt cuộc vào thời điểm Lạc Mân bắn không ra được gì nữa, Thẩm Thời Trạm mới tiến sâu vào thân thể cậu mà bắn tinh.

Haerie: *Bùm* *Bùm* *Bùm* Bắn pháo tung bông (cúc tàn) mừng sinh nhật của editor OnlyU nào *^_^*

Thêm tuổi mới chúc nàng có mái tóc bồng bềnh dày mượt nhoa ^O^, chúc nhiu đó thôi, để dành tới tết hiu~ hiu~

 

Vô ý tình thâm

VÔ Ý TÌNH THÂM

Tác giả: Lạp diện yếu gia hương thái

Thể loại: đam mỹ, H văn.

Nhân vật: Thẩm Thời Trạm x Lạc Mân.

Edit: OnlyU

Nguồn: http://m.yushuwu.net/novel/40288/5553053.html

Giản giới:

Lúc Thẩm Thời Trạm về đến nhà, Lạc Mân vẫn chưa tỉnh giấc, người giúp việc trong nhà đi qua đi lại, cũng rất ít phát ra tiếng động.

Thẩm Thời Trạm tới phòng khách tắm rửa thay áo quần xong rồi mới lên lầu, Lạc Mân vẫn đang vùi mình vào ổ chăn mềm mại.

Tình cảnh trên giường vẫn còn nguyên như lúc hắn đi, ngay cả tư thế ngủ Lạc Mân cũng chưa từng thay đổi, sau lưng và phía trước được Thẩm Thời Trạm chèn vào hai cái gối, giống như hắn đang nằm vòng tay ôm cậu.

Thẩm Thời Trạm nghĩ thầm, may mắn là Lạc Mân vẫn chưa tỉnh, chứ nếu để cậu biết mình bị lừa như vậy thì chắc chắn lại muốn giận dỗi tới trưa.

Có một lần Thẩm Thời Trạm cười Lạc Mân vì cậu ngủ thường hay dính người, Lạc Mân lập tức kháng nghị, tới giờ đi ngủ nói sao cũng không chịu nằm gần bên cạnh hắn.

Thẩm Thời Trạm nhìn cậu tức giận, cảm thấy hơi buồn cười, cũng không ép buộc cậu, tùy ý cậu nằm ngủ cách xa hắn một cánh tay.

Một lát sau khi tắt đèn, Thẩm Thời Trạm nhận thấy Lạc Mân nhẹ nhàng xích lại gần, dường như là đang chống người nhổm dậy, tỉ mỉ quan sát xem hắn đã ngủ hay chưa. Hơi thở ấm áp mang theo mùi thơm phả vào mặt làm Thẩm Thời Trạm rất muốn cười lên.

Hắn liều mạng nhịn xuống, muốn nhìn thử xem rốt cuộc Lạc Mân muốn làm gì.

Một lúc sau, Lạc Mân xác định Thẩm Thời Trạm đã ngủ, vì vậy cẩn cẩn thận thận nhấc một cánh tay của hắn lên, nằm xuống mặt đối mặt với hắn, đầu gối lên một cánh tay của hắn, cánh tay còn lại thì khoát lên lưng mình, thỏa mãn vùi đầu nằm gọn trong lòng hắn, chẳng mấy chốc đã ngủ thật say.

Đáy lòng Thẩm Thời Trạm vì hành động của cậu mà trở nên mềm mại, cúi đầu hôn lên chòm tóc mái trên trán Lạc Mân, tựa cằm lên đỉnh đầu cậu, ôm chặt cậu vào lòng rồi cũng yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau lúc Lạc Mân tỉnh lại, tất nhiên cậu sẽ không nhận mình làm chuyện này, lo lắng không yên mở miệng chặn họng hắn trước: “Tối hôm qua anh đang ngủ mà còn xích lại gần ôm em, em sợ đánh thức anh nên mới không đẩy ra.”

Nói xong lại kề sát vào Thẩm Thời Trạm hỏi hắn: “Có phải anh rất thích em hay không? Không ôm em anh sẽ không ngủ được?”

Mục Lục

Chương 1          Chương 2           Chương 3

Chương 4          Chương 5           Chương 6

Chương 7          Chương 8          Chương 9

Chương 10         Chương 11         Chương 12

Chương 13          Chương 14        Chương 15